| ||||||||
![]() |
| | LinkBack | Thread Tools | Display Modes |
| The Following User Says Thank You to kev_tj For This Useful Post: |
| ||||
| 30 Tết, bến đò xã Quảng Hải (Quảng Trạch, Quảng Bình), hàng trăm người ngồi chờ chực thông tin của người thân. Những giọt nước mắt lăn dài trên đôi gò má, những dáng người vật vờ trong đau đớn. 30 Tết, những nụ cười "vui như Tết" không còn nữa, cả xã chìm trong tang thương. 40 thi thể đã được tìm thấy, còn 4 người nữa mất tích. Từ sáng đến giờ ngồi vật vờ bên bến đò, dường như Cao Thị Hồng không còn đủ sức để đợi chờ tin mẹ. "Mới tối hôm qua mạ gói bánh, làm mứt. Rứa mà sáng ni mạ đi rồi, mạ nói qua Quảng Thanh mua ít bó nhang rồi về thôi", Hồng nghẹn ngào. Cũng ngồi thẫn thờ bên bờ đê đợi thi thể người chị, chị Cao Thị Lạ không thể tin vào được sự việc vừa xảy ra. Mới sáng nay thôi, chị Cao Thị Tới cùng hai vợ chồng chị lên một chuyến đò đó để đi chợ. "Khi đò đã tắt máy, bất ngờ có một con sóng vỗ vào mạn đò nên nhiều người bị ướt áo quần đứng dậy, đò chao đảo và bị chìm. Chị Tới ngồi đầu tay lái, hai vợ chồng tui ngồi đầu mũi đò nên không cứu được. Khi chị sắp chìm, ánh mắt chị cứ nhìn tui, chị la hét rồi dần dần chìm xuống. Tui với chồng may mắn thoát chết vì bơi được, còn chị Tới thì...", chị Lạ kể. 13g, thi thể của chị Tới đã được tìm thấy, chị Lạ gào khóc: "Vợ chồng tui có lỗi với chị rồi, chị ơi đừng trách vợ chồng tui". Chị Tới qua đời để lại ba đứa con nheo nhóc cùng người cha đau ốm triền miên trong căn nhà lạnh lẽo. Tết đã đến nhưng nhà chị chẳng có gì. Người chồng nhìn thi thể vợ được đưa về, đau xót kể: "Nhà tôi nói là đi sắm một ít nhang khói, hoa quả về thắp hương ông bà, nhà nghèo thì cũng phải có mà thắp ông bà ba ngày Tết chứ. Rứa mà giờ thì không còn chi nữa". Một tấm màn che vội giữa gian nhà ngăn cách bàn thờ tổ tiên và chỗ đặt thi thể của người vợ cùng cô con gái đầu, ông Cao Xuân Thành lặng lẽ đứng thắp từng nén hương. Cuộc đời quá cay đắng với ông, một lúc đã cướp đi sinh mạng của người vợ, người con gái thứ hai và người con gái đầu cùng một đứa con trong bụng. Khi nghe tin dữ, ông Thành đang sắp xếp lại bàn thờ, chỉ chờ vợ con đi chợ về, sắp ít đồ lễ nữa là xong. Thế mà... Đất trời đảo lộn, ngày Tết đã thành ngày tang... Ông Thành đau khổ ôm lấy bọc chăn màn gào khóc tìm người thân gồm hai đứa con gái và đứa cháu trong bụng - Ảnh: Quang Tám Bên thi hài của mẹ, Đoàn Thị Mai nức nở kể lại dự định của hai mẹ con trong Tết này: "Sáng nay mẹ bảo: Mẹ đi chợ, con ở nhà dọn dẹp, chiều hai mẹ con nấu buổi cơm Tết cúng ông bà. Tối cả gia đình cùng ngồi đón giao thừa... Thế mà mẹ đi rồi". Mai năm nay 23 tuổi, là sinh viên năm cuối ngành sư phạm mầm non tại Nha Trang. Đây là cái Tết cuối cùng Mai được ở với mẹ để sang năm Mai sẽ lên miền núi dạy học. Mới sáng nay, giờ đây đã không còn mẹ nữa. Chiếu 30 Tết, xa xa những cây nêu đã được dựng lên để tiễn biệt một năm cũ và đón chào năm mới, nhưng tại ba làng Vân Bắc, Vân Trung, Vân Nam của xã Quảng Hải (Quảng Trạch) không khí tang thương trĩu nặng. Thay cho những cây nêu, những ly rượu chúc nhau năm mới là những chiếc quan tài ùn ùn được chở về, những hồi trống vang lên, những chiếc khăn tang trắng đầu, và những giọt nước mắt lăn dài đưa tiễn người thân... |
| ||||
| SGGP Online. Khi chiếc đò định mệnh với 77 người đang chìm trên sông Gianh đoạn qua xã Quảng Hải, huyện Quảng Trạch, tỉnh Quảng Bình thì thuyền máy của anh Mai Văn Luyện cách đó chừng 200 mét. Trên đò của anh có con trai Mai Thanh Phong (17 tuổi), hai người cháu ruột Trần Quang Thắng (30 tuổi), Trần Quang Tủn (19 tuổi) trong lúc chạy thuyền về chợ Ba Đồn mua sắm Tết thấy cảnh chìm đò đã nhảy xuống sông lạnh giá ngụp lặn, cứu được 35 người. Anh Luyện chỉ nơi cứu sống 35 người. Gặp chúng tôi, anh Luyện kể: “Tui chạy ngang qua bến Hến, nơi đò chìm, bà con kêu cứu thất thanh. Đò tui vừa lao tới thì cả mấy chục người bám vô mạn thuyền. Hai đứa cháu nhảy xuống nước và con trai tui nhảy xuống nước, tui ở trên giữ cho thuyền khỏi trôi, một tay tui chèo, một tay kéo mấy người bám ở mạn thuyền lên đò”. Hai người cháu của anh Luyện là Tủn và Thắng lặn ngụp dưới nước lạnh, chốc chốc lại đưa 1-2 người lên khỏi mặt nước. Phong - con trai anh Luyện cũng liên tục ngụp lặn cứu người. 2 người cháu của anh Luyện trên chiếc thuyền cứu người. Phong nhớ lại: “Nghe bà con kêu cứu, cháu cố hết sức cứu người. Có mấy người phụ nữ ôm riết lấy chân, cháu không bơi được, tưởng đã chết đuối. Lát sau họ thả chân cháu ra, cháu trồi lên mặt nước và tìm cách đưa họ lên thuyền”. Đưa mọi người qua sông, anh Luyện và con cháu lại dùng móc câu cùng lực lượng cứu hộ địa phương tiếp tục tìm thi thể nạn nhân, đến chiều 30 Tết, anh vẫn cùng con cháu bám trụ giữa sông Gianh để tìm cho hết xác các nạn nhân. |














Linear Mode