| ||||||||
![]() |
| | LinkBack | Thread Tools | Display Modes |
| |||
| Đôi lời tâm sự Thơ tôi làm theo lối THƠ TỰ DO CHẾ RIÊNG lấy hay nhiều hay ít làm mục tiêu và lối xuất khẩu thành thơ (cũng có thể gọi là nửa văn nửa thơ )như ta muốn nói gì thì nói nên không có giới hạn là chuyện gì ....và chú ý đến giữ ý nghĩa hay của bài là chính và giữ âm điệu trầm bổng căn bản của bài thơ là chính mà thôi....còn riêng phần hoa mỹ phụ như tiếng câu trên vần với tiếng câu dưới nhiều khi tôi không giữ luật chỗ này ....nếu giữ luật 2 tiếng vần nhau mà ý của các từ ấy lại không nói lên mạnh mẽ ý của bài đang bàn tới hoặc không tìm được các tự chính tự nó có âm thanh phát ra không bị khó nghe ....nhưng còn về phần âm nhạc trầm bổng của thơ thì phải giữ vì không có nó thơ sẽ bị sượng khi đọc ....chỉ khi bất đắc dĩ không diễn tã được đủ mạnh ý nghĩa đang cần ...Nói tóm lại múa maý sao không biết miễn đạt đựơc CÀNG HAY NHIỀU CÀNG TỐT vì đọc giả cần HAY HƠN là đủ ... Tuổi tác không lớn không nhỏ còn yêu đương mạnh mẽ ...hi....hi.... |
| |||
| Hi nick Lehen ....Để coi sao xem tôi có chịu khổ nổi hay không .......vì quá nhiều ....sẽ cố gắng ....chúc vui Có một bản nhạc mang tựa là :LÍNH NGHĨ GÌ ? bắt đầu như sau : " Tôi là lính xa nhà đi trấn sơn khê .Hai mùa mưa mây mù che nẻo đường về .Đêm rừng núi lạnh buốt ...v....v.......và ...v...v.... ĐỜI LÍNH NGHĨ GÌ ? Rớt tú tài anh đi làm trung sĩ Em ở nhà lấy Mỹ nuôi con Khi nào yên chuyện nước non Anh về anh có Mỹ con anh bồng .....(Bốn câu thơ truyền dân gian thời chiến này ai viết thì tôi không biết ....nhưng ý nghĩa đủ làm đau lòng người lính trận ...thật buồn phải không ?) ĐỜI LÍNH NGHĨ GÌ ? Thế thái nhân tình thích nói chơi Dân gian thế sự thích bàn đời Lính trận đi làm nên lịch sử (có)Bao người nhân thế tiếc thương thân ? Ta là lính từng lang thang khắp chốn Đánh giặc hoài lương bổng có bao nhiêu Bỏ thôn xưa hay thành thị năm nào Bỏ trường cũ ngày xưa còn dang dỡ . Để đếm bước theo quân hành nghiệp khó Bỏ người tình ở lại chốn làng xưa Em chờ lâu nên em phải lấy chồng Hay em gặp anh chàng tình nhân khác . Anh là lính biết đời mính mất mát Lợi ở người còn thiệt ở nơi ta Tết ai vui còn ta phải xa nhà Trăm thứ khổ đời ta đều lãnh đủ . Vào nhập ngũ nếu may cầm mảnh tú Thì quân trường mang cấp uý đỡ cơn Còn rớt đi hạ sĩ dưới chân đèn Hay thấp nữa thì lính quèn phụng quốc . Ai thuỷ thù ai bộ binh ai thiết giáp Ai thiên thần ai khu trục xế phi cơ Nói chung chung là phụng sự dân mình Và cuộc sống làm người không tự chủ .(ý người lính trong hàng ngũ quân đội ...luôn bị điều khiển dưới luật nhà binh ,không phải muốn gì được nấy ....) CÓ BINH BIẾN ĐỜI TRAI NHIỀU KHỔ ẢI KHỔ LÀ THƯỜNG NHƯNG CHỮ TỬ MỚI ĐÁNG LO LỠ KHÔNG MAY BỎ LẠI VỢ CON CHA MẸ GIÀ ĐI KHÔNG ĐẶNG VÌ CHUYỆN ĐỜI CÒN DANG DỞ. Ta là lính biết nói gì đây nhỉ Lỡ không lành tìm phải nấm mộ oan Ai thiết tha ai thương lính ai vì mình Giọt nước mắt ai tiếc thương thân thế . Có chiến tranh mới thấy hoà bình là cần kiếp Được yên lành vui vẻ khắp mọi nơi Ta yên tâm tạo sự nghiệp cho mình Niềm mong ước thế gian không chinh chiến .......... Kẻ thiện tâm thấy thương đời binh biến Người vô tình viết lời lẽ mỉa mai Biết đôi khi tâm sự khó vẹn toàn Và lời cuối xin cùng nhau suy gẫm : Quốc gia suy vong thất phu hữu trách ........... Tác giả phandinhtoan@yahoo.com Làm xong lúc 7:58 am sáng ngày thứ năm March 21-2007 Tại tiểu bang Newyork ,USA |
| |||
| Xin chào bà con chiều chủ nhật vui cười ...hi...hi...thôi để Toàn huynh đệ cười trước cho chắc ăn ..(cười một lần nữa nè ),,,,hè ....hè..... Chuyến về Vietnam năm nào trong lúc đi ăn chơi trên từng cây số khắp nơi....đèo cao hay đất thấp trung nam bắc ....Toàn tôi có gặp một em gái trên dặm đường đời dễ thương mà thương cũng dễ ....hi..hi...em quảng cáo em nói em là người sắc tộc....sự thật như thế nào thì tôi không biết ....nhưng không sao đâu em ...cỡ em gái hồi giáo anh cũng dám chơi ....chớ sắc tộc thì đâu có sao đồng bào chung mà miễn em vui vẻ là được rồi....hi....hi...Khi nhớ lại chuyện này nên tôi làm ra bài thơ dưới đây coi như thuộc loạt bài trong chuyến về thăm xứ NHỚ HOÀI NGƯỜI VIỄN XỨ (TÔI YÊU TÌNH KHĂP CHỐN) Giờ xin kể chuyện đời tôi hay nhớ ( nhớ mới kể chớ không nhớ lấy bà gì viết ...hi..hi...nói sao nghe huề vốn ...ha ..ha...) Nhớ năm nào về xứ Việt quê ai (quê tôi chớ quê ai ..hi..hi...) Đem yêu thương tôi trải khắp sông dài Từ thành tỉnh cho tới vùng thôn dã . Bước chân ấy tôi lê tình của gã Thích vui lòng kẻ làm job ham yêu (ý nói là bia ôm) Dù job không yêu nhưng NẾU EM BIẾT ĐIỀU ..hi...hi...(ý là cô gái đàng hoàng bình thường ) Thì vẫn tốt vì tôi có tánh thương người từ thuở ...(ha..ha...) Dù cho có em sắc dân thiểu số Dân tộc Chàm ,Mèo,Mường,Mán,Gia-rai Nong,Krưng,Lolo hay Mans Tiens Cho-Má,Man-Coo,Mans-coi,Thô cũng thế .(Trong này là tôi liệt kê các sắc tộc thiểu số ở Vietnam ta ) Anh vẫn thấy một lòng yêu (em)tha thiết Yêu kinh hoàng yêu ảm đạm bao la (dùng nghịch nghĩa để nói lên sự mạnh mẽ khi yêu) Yêu lân la với điều kiện em là đàn bà ( ha..ha...chớ yêu bậy đàn ông ..bị hiểu lầm là bê đê chết sao ? hi..hi...và còn mấy cái vụ yêu này là phải lân la rà tới rà lui ,lặp tới lặp lui ,xách hoặc xăn quần đi xuống đi lên nhiều lần ...chớ nản lòng lên tiếng có một lần thì còn lâu cá mới chịu cắn câu...nó hửi hửi thủm thủm rồi mắc cỡ đi nhập niết bàn băng goá phụ mất...hi..hi..)... Và lộn xin đọc lại câu này là : YÊU LÂN LA VỚI ĐIỀU KIỆN LÀ EM ĐỪNG CÓ GIÀ Thề mãi mãi một lòng anh chung thuỷ .(nhứt định ...nhứt định...hi...hi...) Chuyện yêu ái anh dày cơm tất cả Không cứ gì em miền ngược hay miền xuôi Ở thành đô hay tình cảnh núi đồi Dân thành phố hay miền cao núi vắng . Hứa theo em lên rừng hay xuống bể Nhưng trong vòng thời hẹn ở Vietnam Hết visa anh cất cánh là đà BỎ EM Ở LẠI NHỚ HOÀI NGƯỜI VIỄN XỨ ............(Thông cảm ...hết hạn giấy tờ phải lên đường tìm mùa đông băng giá tiếp chớ ....biết là băng giá lạnh lẽo nhưng ở mấy chỗ vùng lạnh như Siberia đó nó hay có mỏ dầu tài quý ...biết làm sao bây giờ chết thì chết cũng phải ...tới chơi luôn chớ ....còn vụ bảo lảnh em ra khơi không còn tuỳ mức độ em nào yêu anh tha thiết nhứt mới được phải không ....hi...hi.... xin chào bà con và hẹn hài tái ngộ vào khi khác khi nào lòng tôi chua chát ...ha...ha... Nếu bà con thấy hay thì xin cho tôi một cái tát Để vui lòng làm kỷ niệm kẻ ra đi Ấn dấu kia tôi tạc dạ nhớ hoài Để sau đó tôi không còn làm thơ phá nữa (ha...ha...) Tác giả phandinhtoan@yahoo.com Làm xong lúc 5;50 pm chiều ngày thứ ba March 20-2007 Tại tiểu bang Newyork ,USA |
| |||
| Năm rồi 2006 có ban. email cho tôi hỏi sao không phổ ra thơ bản nhac. KHI CO'N BÃO ÐI QUA hình như của nhac. sĩ LÝ DŨNG LIÊM thì phải ....Toan` huynh đệ tôi không làm sao có lời của bài hát quá đau lòng naỳ nên không có gom được ý để phổ ra baì thơ về thiên tai miền biển ....mãi cho tới nay mới gom đủ ý để viết bài thơ ...tuy hơi trễ ...nhưng chắc không có tràn ...hi...hi... KHI CƠN BÃO ĐI QUA Quê hương ta giáp ranh vùng biển cả Là tài nguyên ngư thuỷ ắt Trời ban Là nét xinh ngoại cảnh dáng hữu tình Cùng hải đảo xinh xinh bờ cát trắng . Nhưng nét đẹp thiên Trời ban chưa trót Không vẹn toàn vì pha lẫn khổ đau Biển khá vui nhưng không kém dáng buồn Ấy là lúc tai Trời mang ách nước . Bão đến nơi gieo neo nhiều tang tóc Bão qua rồi còn động cảnh phân ly Lấy chi ăn lấy chi ở sau này Vì cơn bão cuốn trôi đi tất cả . Đời hải nghiệp là đời vô định trước Hôm nay còn mai mất phó thiên cơ Chồng ra khơi vợ lo lắng từng giờ Khi gặp lại mới an bình tâm sự . SINH (NGHỀ)TỬ NGHIỆP LỜI XƯA KIA HAY NÓI Thường chỉ nghề nhiều bất trắc hiểm nguy Nghiệp ngư dân trên biển cả vòm trời Lỡ gặp bão là đời mình thôi hết . CƠN BÃO ĐI QUA quê ai buồn tan nát Vợ khóc chồng ,cha mẹ khóc con yêu Chuyến ra khơi nếu phải không trở về Bỏ trơ lại tuổi già và phụ nữ . Ai dựng lại căn nhà tranh sập nát Ai lo giùm manh áo ấm ngày qua Rồi mai đây cuộc sống sẽ thế nào Thương cho kiếp dân nghèo miền biển nước . Nghe kể lại có lão bà quê ấy Lòng thương con chóng gậy ngó xa xăm Nhìn biển khơi mà ước vọng âm thầm (ý là dù biết con mình không còn hy vọng vì đã nhiều ngày qua mất tích nhưng mà vẫn cứ mong là ...có khi đó không là sự thật ....) Để vơi bớt nỗi buồn đời thân mẫu .. Đứa con bé cứ trông chờ cha nó CÓ BAO GIỜ NÓ BIẾT CHUYỆN ẤY ĐÂU LÀ CHA EM SẼ KHÔNG CÓ TRỞ VỀ Trông con trẻ mà hiền thê ngậm tủi . Họ là kẻ mang kiếp nghèo vất vả Làm ngày nào ăn ngày nấy mà thôi Có bao nhiêu dám dành dụm đời mình Khi có nạn thì tay rồi trắng xoá . Viết đến đây tôi nghẹn lời nhắn gởi Đến bao người cùng dòng máu thân thương (người vietnam) Ta yên vui còn người phải đoạn trường Hãy giúp đỡ tuỳ theo đời ta có . Đó là triết tình tương thân tương ái Hay tình người MIẾNG KHI ĐÓI BẰNG GÓI KHI NO Giúp cho nhau để cái gọi đồng bào Hầu trọn nghĩa LÁ LÀNH ĐÙM LÁ RÁCH .......hay là MÔI HỠ RĂNG LẠNH thì cũng thế... Tác giả phandinhtoan@yahoọcom Làm xong lúc 8:23 sáng ngày thứ năm March 29-2007 Tại tiểu bang Newyork ,USA |
| |||
| Xin chào bà con vui vẻ ....chào bà thôi còn con còn nhỏ lắm không có chào ...hi..hi....giờ ta nhập xác nhe : ANH TỪNG LÀ BỆ HẠ (hi..hi...) Nhớ kiếp trước anh từng là bệ hạ Sướng cái mông anh cứ việc tấn công Hết Đông chinh rồi mãi miết Tây vòng Hết dớt Bắc rồi đốp Nam chiếm đất.(hi...hi...ỷ thời phong kiến bậy bạ quá mà ...) Anh khoái nhứt là tám cung lục thất Được cảnh chân bởi cái đám B.D. Hay hoạn quan bị anh cắt ống (dẫn) dầu (ha ...ha...) Chỉ có thể xào khô chớ không cho xào ướt (hè ..hè....ai hiểu sao thì hiểu ) Vậy mà còn ngại chúng còn thèm rà ra riết riết Vì còn tay chúng cũng work được phải không Định buộc tay nhưng khổ nỗi ai lao động giùm mình Đành chơi nước chót phăng liều tới đâu thì tới . Nói cách khác trong cung đình nhiều thiếp Trên chục nghìn người đẹp chớ chẳng chơi Các người yêu bị anh bắt dẫn về ( nhiều quá ở trong hậu cung không biết các cổ có nhớ má các cổ rồi các cổ cry khóc không biết nữa .... hi...hi....) Từ các chỗ bị thua anh đánh GOLF (hà ....hà....).(chỗ=nước) (đánh GOLF=ý đánh giặc) Sau hậu cung chỉ mình anh là BOSS Là con trai duy nhứt được phép lưu thông Còn bao nhiêu phải thái giám hay đàn bà Để bảo đảm chuyện tình anh muôn thuở . Ngoài hậu cung có dàn quân vệ quốc Hay nôm na ta gọi cẩm vệ quân Bắt những ai buôn lậu mất giấy thông hành Hay kíp báo cho ta khi giặc (đánh)đến . Rồi định số Trời kêu ai nấy YES Làm anh mê mấy cô ả nỉ non Các em đây speak different languages Làm hấp dẫn anh quên mẹ thượng triều yết kiến . Giờ mới biết lời nịnh thần đáng gớm TỤI NÓ CỨ KHEN LÀM ANH QUÊN MẸ HẾT TƯƠNG LAI MISTAKE CỦA ANH ANH CỨ TƯỞNG ANH ĐÂY NGON LÀNH RỒI KẾ CHÚNG LÉN BÁN NƯỚC LÀM ANH ĐÂY SẠCH TÚI . Nói cách khác anh nói chi chúng cũng YES Cứ hai hôm chúng dâng hứng (một) em ngoan Làm tâm anh điên đảo loạn xà bần Còn (đám) nghịch tử (trung thần) bị anh đây dớt ót.(vớt =dớt ót =chặt đầu) Thế là hết khi giặc tràn (về) thôn xóm Hay tràn về tới cánh cửa hoàng cung Dù có hay thì chuyện cũng muộn rồi Nào hay biết vì cứ mãi mê chuyện tình không đoạn kết ............... hi...hi....cho cha Toàn chết luôn ...hi...hi...bậy quá mà ... Tác giả phandinhtoan@yahoo.com Làm xong lúc 9:20 pm tối ngày chủ nhật March 25-2007 Tại tiểu bang Newyork ,USA |
| |||
| VIỆT KIỀU KHẮP NĂM CHÂU (NHẬP DU ĐỜI VIỄN XỨ) Nay tôi viết chuyện Việt kiều khắp xứ Đó là đời kẻ nhập cuộc viễn du Anh Canada ,Chị Úc, chú Hoa kỳ Thiếm Pháp quốc ,cổ Nga ,Hungari hay Bĩ quốc. Có lẽ chú ra đi vì học vấn Còn tôi thời vì hoàn cảnh đổi thay Mấy chú kia thì lâm nạn tiền tài Các em nọ thì ăn đời theo con nước .(ý được đi diện thân nhân bảo lãnh ) Nói chung chung là người đi bỏ xứ Sống quê người nhưng hồn mảnh trăng Hương ( hương=ý là quê hương) Bước xa xăm nhớ cố huyện là thường Nên cảm cảnh chung người mang chữ " NHỚ". Nhớ là hồi tưởng ,suy tư, vùng tâm khảm Là âm thầm lặng tưởng(của) kẻ ra đi Về quê hương một cõi bến sông Đà Mà nơi đó có tình quê thấm thía . Nhớ với nhung đau thương đời viễn xứ Là đau lòng kẻ ở lại người đi Một quê hương một tình cảm bạn bè Cùng thân quyến ta mang theo mãi mãi . Ta vẫn biết ra đi là phải chấp Một cuộc đời đầy vất vả ngược xuôi Bởi tương lai cần kết thúc một chuyện lòng Nên phải bước dù cho bao xa cách . Có lẽ lớn nên giờ (ta)không khóc nữa Vì (từng đã) khóc nhiều cho số phận đời ta (( Có lẽ mỗi người một nghịch cảnh ,một định mệnh vì theo triết học thâm sâu du nhập từ Ấn Độ thì đời người ngày nào mà còn mang xác thân phàm tục là ngày ấy còn có cơ hội chiềm trong bể khổ Sanh ,bệnh ,Lão,tử (bao gồm nghịch cảnh khó khăn,đau thương thể xác và tinh thần v...v.... không từ một ai từ các bậc vua chúa cho đến hạng cùng định trong xã hội )) Nên tâm tư ngấn lệ đã nhạt nhoà ( hay Nên Tâm Tư Ngấn Lệ Đã Cạn Dần) Không còn dư dả như ngày xưa còn bé . (( Nhớ hồi còn bé thơ cái gì không vừa ý là ta khóc đòi cha mẹ ta phải cho ta cho được ...vì uất ức quá mà ta là đứa con cưng đó mà ...hi...hi....vì biết cha mẹ sẽ chiều ta ...coi chớ hồi còn nhỏ híu (xíu) cũng mánh mun ,mánh lới dữ lắm chớ bộ ..ha...ha....giờ già rồi mà khóc bậy nữa chắc ổng bả đập cho một cây là thấy bà chết ..hi..hi.....)) Giờ nước mắt ta cần như hơi thở (( Ý nói vì nghĩa anh hùng thà chịu đau chớ không để mình bị rơi lệ đó mà nhưng nó cũng còn tuỳ coi ai ...chắc chắn không phải Toàn tôi đâu ..thơ thì viết cho lạ ý như vậy chớ sự thật nào khá tới dữ vậy ..hi..hi...làm anh hùng nào phải dễ....)) CHỈ CHO NGƯỜI THẤY ĐƯỢC KHI TA THẬT SỰ QUÁ SỨC ĐAU THƯƠNG Còn vấn vương thì ta để nó trong lòng Mà ta gọi là giọt nước khô chảy ngược ( có một bản nhạc tựa đề là :Giọt Nước Mắt Chảy Ngược ) . Giờ xin dứt chuyện tình người tứ xứ (tình=tâm tình) Viết cho người và cũng viết cho ta Lỡ mai đây thân sắc úa hương tàn Sợ muốn viết cũng không sao được viết..................hi...hi....(tới đó khả năng phủi ruồi nó cũng không bay được nữa chớ đừng nói tới có sức đâu mà vui với viết..hi..hi.. Hay kết thúc kiểu bà mai hay chúc Chúc cho người dân nước Việt của tôi Đang bôn ba trên khắp nẻo đường đời Một cuộc sống yên vui và hạnh phúc...................... Tác giả phandinhtoan@yahoo.com Làm xong lúc 3:55 chiều ngày thứ tư April 04-2007 Tại tiểu bang Newyork <USA |






Linear Mode