| |||
| Còn Chi Mà Hối Tiếc Không đâu em, chẳng bao giờ tôi hối tiếc Một cuộc tình em ngờ vực từ lâu Yêu em ít nhiều tự tôi mới biết Em đào làm gì hố thử thách cho sâu Rồi cứ như con đê bào mòn lần lữa Tình tôi cho em rã nát từng ngày Có lẽ em chưa bao giờ thấy rõ Hạnh phúc nhỏ dần lọt qua khỏi kẽ tay Để mỗi khi giấc mơ em về trống rỗng Em kiếm tìm những hoài vọng đã xa Có thể em gặp lại linh hồn còn hơi nóng Nhưng nồng nàn đã chết buổi can qua Không giống em, tôi đã trao ra tất cả Nên cuối đường đi chỉ còn lại hoang tàn Em cũng biết không thể trồng hoa trên đá Thì mong chi mùa Xuân đến muộn màng Lã Thế Phong 04/07 |
| |||
| Đi Đâu Vội Thế Em? Này cô bé đi đâu sao vội thế? Đường Sài Gòn chật chội lắm người qua Nếu về nhà cần chi mà sợ trễ Chậm bước cùng anh, mình ngắm phố chiều tà Em cứ bảo mau về cùng ông xã Nhẫn trên tay em đeo trật ngón rồi! Có phải chăng em ngại mình xa lạ Đi một đoạn đường rồi cũng quen thôi Nói nhỏ em nghe, anh là người nhút nhát Gặp em thơ ngây nên bấm bụng làm liều Sao vội lắc đầu để tình anh ngơ ngác Rơi theo chiếc lá bàng giữa gió liêu xiêu Phố tan giờ xe ngược xuôi như kiến Em dịu dàng áo lụa chắc khó qua Thong thả cho anh nụ cười kiều diễm Để lối anh về khói bụi bớt xót xa Lã Thế Phong 03/07 |
| |||
| Cảm Ơn Em! Tôi không biết rõ điều gì em đang nghĩ Chắc là không mang vết bầm nhức nhối như tôi (Ừ! Có lẽ đời dạy em phải nên ích kỷ) Lúc không cần cứ giở giọng đãi bôi Những gì tôi cho em, có khi vượt xa giới hạn Rất tiếc em xem là lẽ đương nhiên Ngoảnh mặt với chân tình mà không hề hối hận Khư khư ôm cái Tôi mình như một kẻ cuồng điên Cảm ơn em biến tôi thành người bất mãn Biết giẫm lên mặt phải của đời thường Dám vứt bỏ mặt trời khi vẫn cần ánh sáng Mạt sát cả loài người và đảo ngược kỷ cương Tôi phải tự giam mình lẻ loi như con bệnh Để không làm tôi đòi cho thù hận dằng dai Không nghi hoặc tấm lòng người muốn đến Và cho linh hồn mình thoát khỏi kiếp khổ sai Lã Thế Phong 03/07 |
| |||
| UM à, đừng even guess, coi chừng bị tẩu hoả nhập ma đấy, cảm xúc của LTP lung tung lắm ___________________ Ngộ Nhận Em ạ! có thể hai ta đều ngộ nhận Cái xao xuyến ban đầu cứ ngỡ là tình yêu Chỉ vì tôi lăn lóc đã khá nhiều Nên sớm hiểu điều em chưa kịp hiểu Con đường ta đi có lúc như đơn điệu Trực giác dè chừng sau tay lái ngủ quên Từng nỗi nhớ lướt qua đời khi lạ, khi quen Lời bóng gió chỉ là ngọn đèn pha chói loè trong đêm tối Nếu ánh mắt ta lỡ cắt nhau giữa lằn ranh bối rối Thì em ơi! chắc hẳn rất vô tình Tôi còn đang mải mê với thổn thức riêng mình Em cũng thế, bộn bề với những ước mơ hào nhoáng Tỉnh dậy đi! bước ra nhìn bình minh rực sáng Có khác không em? màu nắng nhạt hoàng hôn Em với niềm vui và tôi với nỗi buồn Cứ quay mãi giữa hai vòng quanh quẩn Cũng có thể chẳng phải là ngộ nhận Nhưng thà thế còn hơn phải hụt hẫng một lần. Lã Thế Phong 04/07 |
| ||||
| Anh LTP ui … UM đã nói thơ anh không phải của riêng anh muh cũng không dành cho một người muh cho tất cả mọi người rùi muh … UM chỉ phá anh … thui để được bị "kí" đầu áh … UM dzặn anh đừng “la” UM muh … dzậy muh anh cũng “la” … ghét … UM giặn rùi … hông thèm phá nữa … haha. ![]() UM hỏi nhỏ anh LTP nè …! dzị chớ anh “hai” LTP có "kí" đầu "nhỏ" UM hông dzậy …? haha … UM lại “phá” anh nữa … Cũng dzì cái tội “phá” này nên UM bị một người gọi là anh “tư” “bóp” mũi đến ngất ngư … và khổ sở quá chừng luôn áh …! UM thấy anh LTP cũng “hiền” và cứ đường “thẳng” mà đi cho nên UM mới "dám" phá giống như phá một người anh dzậy … mong anh đừng buồn … giận … hehehe … nhưng cứ việc “kí” đầu UM nhé! ![]() |
| |||
| Anh P. không giống như anh "tư" kí đầu UM đâu, chỉ đem UM gả cho anh chàng nào mà anh P. "thương" nhất cho UM để biết đá biết vàng thôi . Nói chơi thôi nha, có UM phá giỡn cũng vui, không có gì giận đâu ________________________ Gọi Lời Ăn Năn Rồi như tiếng a lô ở ngoài vòng phủ sóng Tôi chới với gọi em giữa tuyệt vọng khôn cùng Khoảng cách đời nhau giờ bỗng như quá rộng Lời ăn năn tan biến dưới bão bùng Ngỡ buông tay sẽ là người thắng cuộc Hoá ra mình là kẻ bị lãng quên Chỉ muốn lặng im nhìn chân trời phía trước Mưa giông chưa ngừng xô ngã góc bình yên Đâu trông mong gì em sẽ còn luyến tiếc Những chuỗi ngày đã dậy sóng phong ba Tôi cũng thử giả làm người câm điếc Mà trong lòng không cản nổi tiếng kêu ca Gửi vào biển xanh lời tim muốn nói Mai có trôi sang bên ấy cùng người Nhớ tạc trên cát vàng câu sám hối Cho tình này ngoi ngóp giữa trùng khơi Lã Thế Phong 04/07 |
| |||
| Thản Nhiên Đi Em Nhé! Thôi thì hãy thản nhiên đi em nhé! Biết làm gì có kẻ lén đứng trông Nghìn năm nữa cuộc đời này cũng thế Có mấy tình yêu được kết cuộc thoả lòng Trong nụ cười em hàm chứa nhiều ẩn ý Ta đâu khù khờ đến nỗi chẳng nhận ra Chỉ sợ tình em mang ra cho phung phí E có ngày phá sản cả tim ta Đành an phận làm cánh bướm trên cành khép nép Lòng muốn ngọt ngào, nhưng phải cố làm thinh Ai cũng bảo em người con gái đẹp Mà xưa nay, người đẹp vốn đa tình Gắng gượng trân mình mặc lửa si thiêu đốt Để mai đây siêu thoát khỏi lụy phiền Dẫu sao em vẫn là hiện thân cơn gió lốc Đến quá gần, vũ trụ cũng ngả nghiêng Lã Thế Phong 04/07 |
| ||||
| Anh P, anh hông kí đầu UM muh cái sọ của UM nó bể rùi kìa! UM hông chịu đâu ... UM thà bị ........... ế ...........áh ... hehehe ![]() Anh P, trên đời nầy hông có mối tình nào đẹp có kết cuộc đẹp và sẽ đẹp mãi mãi phải không anh? biết vậy sao ai cũng đau khổ anh nhỉ ![]() Anh P nè! bộ con gái đẹp là đa tình huh anh P? Còn nữa đa tình nghĩa chính xác là như thế nào? UM hông hiểu hết nghĩa của nó, có nhiều người yêu ? hay yêu nhiều người ? Hay lụy tình ? Anh P nhớ giải nghĩa cho UM nhé! UM cám ơn anh P nhiều! ![]() |








. Nói chơi thôi nha, có UM phá giỡn cũng vui, không có gì giận đâu 
Linear Mode