| ||||||||
![]() |
| | LinkBack | Thread Tools | Display Modes |
| ||||
| Ngày Lễ Mẹ ... 06 Ngày lễ Mẹ con gục đầu trên gối Biết nói gì ? trong hồn lời trào dâng Con chấp nhận thêm hai chữ xin vâng Tuổi thơ dại mồ côi tình mẫu tử Nhớ thật nhiều những năm chưa xa xứ Sống êm đềm dưới mái nhà tranh mơ Được hồn nhiên ríu rít của tuổi thơ Mẹ chăm sóc ... từng miếng cơm manh áo Có đôi khi trong rương nhà hết gạo Mẹ lo toan vay mượn đầu mượn đuôi Cho các con miếng canh ngọt, cơm ngon Lo ăn học cho ngày mai tươi rạng Khi con bịnh Mẹ ngồi thâu canh sáng Rất ân cần, Mẹ vỗ lời dịu êm Không màng chi đã mất ngủ nhiều đêm Chỉ nguyện ước con lành, vui chạy nhảy Sống ngày xưa đâu đầy đủ xung túc Mẹ tảo tần buôn bán sớm về khuya Đôi bờ vai hao gầy với nắng mưa Vải lụa đẹp Mẹ dành may con hết Viết bao nhiêu Tình Mẹ ôi tha thiết Như sóng trùng ... bao la sánh đại dương Ngọt ngào hơn nước sông của quê hương Và bát ngát hơn núi ngàn sừng sững Cắt trái tim gởi con cho người dưng Gởi con thơ trên thuyền trôi bé bỏng Con lênh đênh trên biển sóng Biển Đông Mẹ đau xót mỏi mòn theo ngày tháng Tin con đến đất liền được bình an Tạ ơn trên Mẹ đôi dòng nước mắt Dẫu nỗi đau xa con chưa lắng đọng Nhưng biết rằng con vượt biển bằng an Còn thơ dại ơn Mẹ chưa đền đáp Chưa đáp lễ phụng dưỡng Mẹ một ngày Mà con đã là như cánh chim bay Xa vạn dặm ... ngay cả khi Mẹ mất Được tin Mẹ hơi thở con như tắt Ôm tim mình mà chất ngất niềm đau Vầng khăn tang con quấn ở trên đầu Và vĩnh viễn mất Mẹ hiền thương kính Từ ngày ấy cuộc đời con lâm bịnh Sốt liên hoài từng cơn nóng trần gian Đã nhiều khi gục ngã trong bàng hoàng Ngước nhìn trời mong vòng tay Mẹ đến Con nguyện sống không làm Mẹ hổ thẹn Yêu thương người đùm bọc các em thơ Lời Mẹ dạy ngày xưa con khắc nhớ Trong tim con Hình Mẹ mãi Tôn Thờ |
| ||||
| Mẹ Không có gì cao quý hơn tình Mẹ Nét dịu dàng từ lời nói , dáng đi Mẹ cho con tình yêu không định kỳ Từ thuở ấy còn trong lòng Mẹ kính Mẹ nuôi con dòng sữa trong, ơn nghĩa Ôm vỗ về khi con trẻ ngoe ngoe Ánh mắt tình Mẹ nhìn con âu yếm Bước vào đời Mẹ dạy chữ Tha Nhân Nói với con giọng quê hương tiếng Mẹ Ru con bằng tiếng võng tiếng ầu ơ Từ nôi bé Mẹ ngân nga vần Thơ Cho con biết Tình Yêu không bến bờ Mười mấy năm chưa vững chân vào đời Con xa mẹ một hôm rồi mai mãi Vầng khăn tang con quấn ngang trên đầu Mười tám năm mà như mới hôm qua Mười tám năm con sống trên xứ lạ Có mưa phùn có tuyết , gió phong ba Nhưng chưa lần con quên Mẹ nơi xa Nằm yên giấc ngàn thu và vinh viễn Mười tám năm nhiều biến cố dữ kiện Trăm ngỡ ngàn đau xót bước con thơ Nhưng mẹ ơi ! lòng kính yêu tôn thờ Vẫn nhớ thương dáng Mẹ như ngày xưa Dòng lệ sầu con thôi khóc như mưa Như ngày ấy khi hay tin Mẹ mất Nhưng nỗi đau trong con là bất tận Mười tám năm con lận đận mồ côi |
| ||||
| Con giữ trong tim Nỗi sầu của Mẹ Tre xa măng nhỏ Đau xót vô cùng Con nhớ khôn nguôi Tình Mẹ dịu vợi Nguyện sống trên đời Hiền hoà như Mẹ Sầu riêng của Mẹ Chịu đựng đắng cay Lòng dạ chẳng thay Tình nghĩa đong đầy |
| ||||
| Bởi vì con "Cha" tảo tần ngày tháng Đêm ngày dài thao thức bước tuổi thơ Ánh dương tàn nơi đầu ngõ Cha chờ Con bé bỏng tung tăng chiều tan lớp Bởi vì con Cha nhọc nhằn cơm áo Sống quên mình, gác hạnh phúc riêng tư Chợt hôm nay gió heo may gọi Thu Nét ưu tư hằn trên bàn tay rám Bởi vì con Cha hy sinh nhiều lắm Tiếng thở dài nức trăn trở ai hay Màn đêm lặng một mình Cha ray rứt Chỉ mong con mai Như Ý, thành công Bởi vì con giòng mồ hôi, nước mắt Đổ vào đời xây lối đường tương lai Ước cho con ngày sau đẹp rạng ngời Công nuôi dưỡng ...................... .............................không mong ngày đền đáp |
| ||||
| Một giọt lệ rơi đọng trên mi Bất giác trong tim nỗi nhớ về Nếu con còn Mẹ vui biết mấy Và lẽ cuộc đời bớt đắng cay Trái tim cất hát lời dịu êm Hãnh diện có Mẹ người Việt Nam Tình cao như núi, dịu ngọt mát Chăm sóc gia đình, chuyện áo cơm Giọt lệ thứ hai, rớt cho con Lạc bước chân non thiếu Mẫu tình Chiếc mũng nhỏ nhoi trong biển lớn Một bó mạ non giữa giòng đời Hai mươi năm rồi, con cũng quen Những khi vấp ngã, khượng đứng lên Những lần trúng gió, cơn lạnh nóng Chỉ biết lặng thầm nguyện Ơn Trên Thêm giọt lệ nữa, rớt mặn môi Công ơn Mẹ đã ... dưỡng nuôi con Những năm đầu đời hồn nhiên thắm Những đêm ngoặt nghoèo Mẹ trông nom Con hiểu Tình Mẹ hiểu nỗi lòng Con thương kính Mẹ, Mẹ biết không Sóng đời xuôi ngược, thuyền lạc bến Nhưng mãi muôn đời, Nhân Ái trọng Con về thăm Mẹ . . . con lại đi Những bông hồng thắm có nghĩa gì Câu kinh lời nguyện Cầu liên lỉ Cầu mong Mẹ hiền . . sáng Hào Quang Con biết : Khi về bên Mẹ lệ sẽ tuôn Không có tại sao ... chỉ thấy buồn Bao năm xa Mẹ vòng tha thiết Nay có gần kề, mồ lạnh băng Giấy nào thấm khô dòng nước mắt Khăn nào đau đớn hơn màu tang Nhiều năm đã qua, vẫn ngỡ ngàng Mỗi khi nhìn Mẹ qua hình xưa . . . . ab @sydney 16th Dec 2007 |
| ||||
| Hai mươi năm con sống nơi xứ lạ Hai mươi năm ròng rã thuở mồ côi Hai mươi năm dẫu cuộc sống nổi trôi Nhưng chưa đủ so với ông khả kính Ba mươi hai năm ông một mình chăm sóc Bảy người con một đàn cháu nhỏ nhoi Không phân tranh màng đến những cuộc vui Hạnh phúc riêng hay bạn đời tay gối Ba Nội mất như Đấng Người đã gọi Mẹ của con về bên ấy làm dâu Con lại là đứa cháu Nội, cháu đầu Ông thương lắm ... dẫu con là cháu Gái Dòng đời trôi con xuống thuyền vượt biển Ông ở lại nguyện mãi con bình an Cuộc đời Ông đã lắm nhiều gian nan Một khó nhất là con ... xa quê mẹ Rất nhiều năm con đi vẫn chưa về Nội đã già , đã già nua heo hắt Dáng Nội yêu con giữ hoài trong mắt Kính thương người ... mãi mãi trong hồn con Nếu ngày mai Nội ra đi không còn Con buồn lắm con sẽ đau buồn lắm Người ở đi đều là do số phần Con yêu mãi Nội nay màu tóc trắng |
| ||||
| Sáng mai Xuân về trên ngàn lá Đêm giao thừa hạt lệ úa nhàu mi Hương Xuân đâu tan vỡ tuổi xuân thì Không còn Mẹ sẻ chia ngày Tết nữa Mẹ Mẹ ơi! chuyến đò con lạc hướng Bơi ngược dòng lâu quá chẳng về thăm Mồ lạnh hoang chôn cất dáng Mẹ hiền Hẹn Xuân nào bao Xuân đến có hay Con bơ vơ trên đất khách hôm nay Quê Mẹ đó mà phải đi biền biệt Nhà mình đó mà cách xa nửa kiếp Thêm một Xuân - Đào hoa rũ nát lòng Nhớ mùa Xuân của tuổi thơ hồn nhiên Quần áo mới nôn nao chờ đón Tết Đêm Giao Thừa ngồi quây quần bên bếp Khói bánh chưng, bánh téc quyện đậm đà Sáng mùng một Con đến chúc tuổi Cha Nép lòng Mẹ con chúc Người sức khoẻ Chúc muôn đời Mẹ bên con, Cha nữa Bao lì xì ngây ngô nhận hỉ hoan Hai mươi Xuân cuộc đời như cơn loạn Có năm nào Mai thắm vàng ươm đâu Chưa một lần cành Huệ ngát, hương trầm Nhưng dòng lệ mặn thêm khi Xuân đến Đêm giao thừa, đêm nay buồn trống rếch Không bánh chưng, kẹo mứt hay hạt dưa Biết cuộc đời không thể ngược lại nữa Vẫn khát khao còn Mẹ đón mừng Xuân Thôi ngày mai con sẽ vui - mừng lên Như chính Mẹ sẽ mừng tuổi đàn con Những đứa em nay đã thật lớn khôn Vì Mẹ ơi! mấy mươi năm rồi nhỉ Lòng đất sâu Mẹ bình tâm yên nghỉ Con của Mẹ nguyện sống có yêu thương Tình vị tha - bao dung người với người Con nhớ Mẹ mỗi mùa Xuân tha hương . Đêm Giao Thừa Xuân Mậu Tý 2008 |
| ||||
| Thêm một năm tưởng niệm Ngày em mãi ra đi Theo lời Thiên Thần gọi Em vâng theo ý Ngài Nhiều năm qua rồi nhỉ Mà sao ngỡ hôm qua? Lòng chị hoài xót xa Thương nhớ em , ngày dại Thuở ấy đời chia hai Chị em mình phân cách Em cùng Mom ở lại Chị vượt biển cùng Cha Thời gian cũng trôi qua Gia đình ta xum họp Các em đều bé nhỏ Mình là trẻ mồ côi Cuốc sống đời nổi trôi Gặp rất nhiều sóng gió Gặp ngàn điều khốn khó Nơi đất lạ quê người Nụ cười em mãi tươi Tuổi hồn nhiên 17 Tuổi trang thơ thơm đầy Nhưng em đâu màng tới Em giống Mẹ nhất nhà Đẹp nhất trong chị em Và em về với Mẹ Đôi tay Mẹ chở em Đau thương ngay bên thềm Vuốt mắt em lần cuối Miệng em luôn tươi cười Mắt lệ chị tuôn rơi Bao nhiêu năm qua rồi Ngày cuối mình bên nhau Nhớ đến lòng vẫn đau Một phút gây ... thêm sầu Kỷ niệm mãi hằn sâu Nơi trái tim anh, chị Trong tim em gái hiền Nhớ em trai vinh viễn |
| ||||
| Khói bếp một ngày Mẹ nung cơm Bát canh rau ngon, tươi mùi thơm Tan trường hân hoan vừa về đến Mẹ gọi con ơi! anh riêu kìa Chái bếp chiều nay lạnh vắng thay Tuổi thơ kỷ niệm dấu chốn này Mắt cay khói bếp, rơm củi nóng Bao năm ngậm ngụi nhớ Mẹ yêu Chiều qua ngồi nhặt mớ rau xanh Lòng chợt xót xa nhớ bát canh Mùng tơi riêu cua trời thơ ấu Đậm đà thiết tha mái gia đình Tắt bếp cất rau hồn trĩu nặng Năm tháng bạc màu úa thời gian Con dừng nơi đây, hay mãi bước Cặm cụi với đời bụi mờ sương Mẹ ơi! năm này em gái thương Sẽ sánh duyên đôi nên vợ chồng Trái tim con vui - em đà lớn Qua tuổi non thì biết lo toan Em có bếp riêng biết nấu canh Chạnh lòng con nhớ Mẹ hơn nhiều Ngây dại tuổi thơ đi mau quá Vương vấn ngậm ngùi, chút xót xa |






Linear Mode