| ||||||||
![]() |
| | LinkBack | Thread Tools | Display Modes |
| ||||
Cứ mỗi khi tháng 10 về, ngọn gió Xuân man mát lạnh ru lại nỗi niềm thương nếu không phải là nỗi buồn sâu thẳm nhất . Tháng 10 không biết sẽ có điều gì để nhớ để mong, nhưng tháng 10 đối với con hoài vương một sự cố đau thương vô bờ . . . . Năm thứ 19 . . . Thời gian xoay mười chín năm - vội vã Sông róc rách chạy quanh những con đê Cây cầu dừa bắc ngang suối Ngọc Hà Một ngày lũ Me bồng con qua nước Kỷ niệm đó từ ngày xưa rất bé Con bập bẹ tiếng quê Mẹ thân thương Màu áo quê - sách vở cắp đến trường Con luôn sợ những ngày mưa bão lớn Và sóng gío liên hồi tràn ập xuống Quãng đường trần con đã vừa đi qua Không có Mẹ ai ôm ấp chở che Giang vòng tay đỡ nâng con - khi ngã Mỗi tháng mười hồi tưởng về quá khứ Cứ như là mới vừa mới quanh đây Buổi tan trường con mê mẩn nhảy dây Ô cò cò dưới tàng cây - đầu ngõ Nhận điện thư mười chín năm hôm đó Chuyến xe chiều lóc cóc đường Luật Tân * Trái tim con rưng rưng khóc - hung tin Mẹ vừa mất vì vết thương quá nặng Mẹ Mẹ ơi! mười chín năm đằng đẵng Không có Mẹ mỗi lúc cảm khi đau Con vấp ngã vào nơi thẳm vực sâu Từ thấm hiểu men rượu đắng mật đời Nay Giỗ Mẹ dẫu mười chín năm trôi Lệ vẫn rơi - tim vẫn đau như thuở Lời kinh cầu con nguyện - niềm tưởng nhớ Xin Hồng Ân cứu rỗi Mẹ của con Màu hoa nhung, Mẹ vẫn yêu hồng đỏ Con tặng Mẹ và tâm hồn ngây ngô Bông màu trắng của đứa con dại khờ Luôn bấp bênh từ tháng mười - Mẹ mất ![]() Con chợt nhớ Gia Yên một mảnh đất Nơi phần mồ hôm nay có khói nhang ?? Đời con viễn xứ ... chữ hiếu không trọn vẹn Mẹ thương con - Mẹ ơi! đừng tủi buồn Con vẫn giữ trong tim lời Mẹ nhủ Sống yêu người - thật thà và thẳng ngay Có đôi khi một mình cạn chén cay Nhưng thầm nghĩ . . . ....................... đoá hồng tim dâng Mẹ ![]() aB |
| ||||
![]() Dòng thư ngất lịm . . . Đọc thư Con Mẹ rưng rưng, lệ mắt Nét chữ khờ ngoằn ngoèo xếp ngổn ngang Đứa Con thơ - lạc giữa chốn địa đàng Thời gian mải cứ vội vàng - khuất lấp Dòng thư Con tỵ nạn, Palawan Bằng giấy học trò, tim chưa loen màu úa Thư hồi âm Mẹ nhắn "Thương Con lắm" Gắng nhe Con và chăm sóc Cha - Em Trưa định mệnh trái tim Con ngất lịm Thư tên mình - mà không phải Mẹ ghi Nét bút thân yêu, nhắn nhủ vỗ về Thư gấp khẩn - Me trút hơi thở cuối Palawan nắng ngày như thiêu đốt Cháy làn da - cong rán suối tóc thơ Trái tim Con đau đớn - chết ngẩn ngơ Thà mất cả - nhưng có Mẹ yêu dấu Cứ mỗi khi sang mùa trời đổi gió Nơi quê người Con lại nhớ Mẹ thêm Lòng ước ao giá như Mẹ vẫn còn Chắc chắn rằng - Me suối nguồn, hạnh phúc Sông có khúc - định mệnh đà viết trước Đã an bài Con, chim trắng mồ côi Lầm lũi đi - hoang vu quanh bể đời Thiếu yêu thương - vòng tay Mẹ hiền ái Được mấy khi con về Quê Hương lại Thăm phần mồ - mẹ nơi đó buồn không Chắc Mẹ buồn lắm - lúc sống đã xa Con Phút nhắm mắt hai đứa Con - không cận Mẹ ơi! Con chấp nhận thân phận Cuộc sống của mình, và nôi gánh trên vai Mẹ chớ muộn phiền đừng để lệ ngắn dài Con khổ hơn buồn hơn - khi Me khóc Cơn gió chiều bỗng về - xoa cái nóng Chắc là Me đã nhận được thư lòng Của đứa con còn trôi nổi bấp bênh Gió thay Me vỗ về hơi dịu mát Con vui rồi - chỉ bấy nhiêu cũng đủ An ủi nhiều lại đứng dậy vươn vai Trái đất bao la - Con thật chẳng là ai Nhưng với Mẹ - Con một cành hoa thắm Vì Con biết Me thương con nhiều lắm Vô bến bờ - bao nghĩa cử dạt dào Quê Hương mình lưu truyền mãi Ca Dao *"Nghĩa Mẹ như nước - trong nguồn chảy ra" ![]() aB |
| ||||
![]() Giọng Mẹ . . . Cứ mãi ước ao Mẹ còn gần bên Chỉ dẫn cho Con những điều đen trắng Mẹ nói Con nghe chuyện hôm qua, quá khứ Tuổi Con vào đời - so với Me ngày xưa Cạm bẫy cuộc đời - nhọn gai con vấp ngã Thì có Me vòng tay ấm bao la Giọng Mẹ ân cần trầm bổng thiết tha Dìu Con dậy - dù vết thương nặng mấy Dáng của Me sống trong Con, tiềm thức Mái tóc huyền che, gầy guộc bờ vai Con vẫn nhớ giọt khó nhọc mồ hôi Ướt lưng còng - vì đàn Con của Mẹ ![]() Làm sao quên những khi Con thấy được Lệ lăn dài trên đôi má, Mẹ gầy Giọng hiền hòa Me nói : "Con nghe đây Hãy chú tâm học hành cho giỏi đấy" Tuổi ngây ngô - đâu hiểu được sự thế Nỗi nhọc nhằn Me đong gánh bán khuya Sách con học những trang giấy thơm tho Màu mực tím - bút mực không loang lỗ Con lớn rồi - chưa lần nào được chải Mái tóc dài rất đẹp của Mẹ Yêu Thắt bím lọn - Me gợi nhớ những chiều Thời sinh viên áo trắng dài - hò hẹn Con lang thang - nghe được câu đối thoại Người Mẹ trẻ tay dắt đứa Con thơ Nâng niu - ân cần - tha thiết - vỗ về Cơn bão tình cuốn tim Con về Mẹ ![]() Và chợt nhớ giọng Mẹ - Con thật nhớ Ước một lần được nghe Mẹ ru Con Hay chỉ là một tiếng gọi - "Bích ơi" Rót cho Me chén trà, nhe con gái Nếu cuộc đời - cho Con lại ngày cũ Con không muốn gì và nguyện sẽ hy sinh Chỉ cần Mẹ ở mãi với chúng Con Thì dù đổi, đời Con - Con vẫn đổi Nếu còn Mẹ chắc Con không lầm lỡ Giết tim mình bởi quá thật - ngây ngô Để sóng đời cứ từng cơn ập vỗ Lệ lăn dài - ước còn Mẹ vô bờ aB ![]() |
| ||||
![]() Con thơ . . . Ngày con chào đời 2 Tuổi con thơ đẹp xinh trang giấy trắng Xoải hồn nhiên không dấu giếm điều chi Buồn hay giận đứng yên mặt bụ xuống Điều con thích chúm chím nhoẻn môi cười Con hay vẽ ngôi nhà xinh xinh nhỏ Một vườn hoa màu xanh đỏ xen nhau Có bươm bướm sặc sỡ ánh vồng cầu Một gia đinh tròn vẹn tình Cha Mẹ Con cũng vẽ tóc bím dài Me kẹp Chải nhẹ nhàng cử chỉ ngập yêu thương Mỗi buổi sáng con cắp sách đến trường Mùi sách thơm viết màu luôn mài chuốc Mẹ thương con - luôn mong con hạnh phúc Từng bước đời kém bớt những chông gai Dòng lệ cay Mẹ ngăn - dấu u hoài Vì lệ con là máu tim Mẹ rớt Chuỗi ngày thơ con làm sao hiểu được Muốn cảm thông dẫu chưa rõ đúng sai Cuộc sồng cơ hàn, manh áo rách chia hai Dòng đời bất hạnh con thiếu Cha vinh viễn Tình thương của Mẹ cho con luôn ấm áp Mãi dạt dào như ngọn sóng trùng dương Dù một mai vầng khăn trắng tang thương Mình đã sống trọn tình - Nhân Lễ Nghĩa aB ![]() |
| ||||
![]() Đêm không ngủ . . . Có tiếng con ho, vọng canh dài Thấp thỏm ngọn đèn Mẹ khoan thai Nâng đứa con thơ bằng tay ấm Ôm sát ngực lòng dỗ giấc ngay À ơi! tiếng Mẹ ru canh trường Muỗi kêu, gà gáy, thức trọn đêm Dù con đà ngủ Me ngồi đấy Vỗ về âu yếm, với thân thương Gà gáy canh tư buổi chợ đầu Mẹ bước nhẹ nhàng nhỡ đất đau Rung lòng con thức - không đủ giấc Còn Mẹ của con, đêm nhạt mầu Con lớn vào đời gánh yêu thương Mẹ đã hy sinh cho con luôn Tóc chải mượt mà, nụ cười ấm Vậy mà, con đã gây tổn thương Cho trái tim Mẹ đau nát tan Chưa lần con thức chăm Mẹ đêm Chưa từng bên Mẹ khi đau yếu Chắc Mẹ rất buồn - chẳng trách con Đêm qua con bệnh - lệ cô đơn Mẹ ơi! tuổi thơ mất vội vàng Tìm đâu vòng tay Mẹ tha thiết Lời nói ủi an trong giấc ngoan . . . aB - Feb 2010 ![]() |
| ||||
![]() Ca sĩ: Lai Khánh Thơ: Ánh Bích Phổ nhạc: Mai Đằng ![]() http://www.esnips.com/doc/abcae57d-a...vien-xu-(Tango) http://www.esnips.com/doc/a65cd489-3...-vien-xu-(slow) |






Cứ mỗi khi tháng 10 về, ngọn gió Xuân man mát lạnh ru lại nỗi niềm thương nếu không phải là nỗi buồn sâu thẳm nhất . Tháng 10 không biết sẽ có điều gì để nhớ để mong, nhưng tháng 10 đối với con hoài vương một sự cố đau thương vô bờ . . . . 













Linear Mode