| |||
| KHUNG TRỜI CŨ Đôi mắt ướt tuổi vàng cung trời hội cũ T S Tuệ Sĩ |
| |||
| HẠ SƠN Ngày mai sư xuống núi Áo mỏng sờn đôi vai Chuỗi hạt mòn năm tháng Hương trầm lỡ cuộc say Bình minh sư xuống núi Tóc trắng hờn sinh nhai Phương đông mặt trời đỏ Mùa hạ không mây bay Ngày mai sư xuống núi Phố thị bước đường cùng Sư ho trong bóng tối Điện Phật trầm mông lung Bình minh sư xuống núi Khóe mắt còn rưng rưng Vì sư yêu bóng tối Ác mộng giữa đường rừng TS Tuệ Sĩ |
| |||
| MỘT BÓNG TRĂNG GẦY Nằm ôm một bóng trăng gầyT S Tuệ sĩ |
| |||
| TỐNG BIỆT HÀNH Một bước đường thôi nhưng núi cao NHỚ DƯƠNG CẦM Tự hôm nào suối tóc ngọt lời ca Tay em rung trên những phím lụa ngà Thôi huyễn tượng xô người theo cát bụi Vùng đất đỏ bàn chân ai bối rối Đạp cung đàn sương ứa đọng vành môi Đường xanh xanh phơn phớt nụ ai cười Như tơ liễu ngại ngùng lay nắng nhạt Lời tiễn biệt nói gì sau tiếng hát Hỏi phương nào cho nguyện ước Trường sơn Lời em ca phong kín nhụy hoa hờn Anh trĩu nặng núi rừng trong đáy mắt Mờ phố thị những chiều hôn suối tóc Bóng ai ngồi so phím lụa đàn xưa. TS Tuệ Sĩ |
| |||
| TIẾNG NHẠC VỌNG Ta nhớ mãi ngày Đông tràn rượu ngọt Ngày hội mùa ma quỷ khóc chơi vơi Trưa phố thị nhạc buồn loang nắng nhạt Chìm hư vô đáy mắt đọng ngàn khơi Đây khúc nhạc đưa hồn lên máu đỏ Bước luân hồi chen chúc cọng lau xanh Xô đẩy mãi sóng vàng không bến đổ Trôi lênh đênh ma quỷ rắc tro tàn. Vẫn khúc điệu tự ngàn xưa ám khói Ép thời gian thành rượu máu trong xanh Rượu không nhạt mà thiên tài thêm cát bụi Thì ân tình ngây ngất cõi mong manh Ôi tiết nhịp thiên tài hay quỉ mị Xô hồn ta lảo đảo giữa tường cao Trưa dài lắm ta luân hồi vô thủy Đỗi hình hài con mắt vẫn đầy Sao. HOÀI NIỆM Một đêm thôi mắt trầm sâu đáy biển CÁNH CHIM TRỜI Một ước hẹn đã chôn vùi tang tóc Cánh chim trời xa mãi giữa lòng sâu Nghe một nỗi hao mòn trong thoáng chốc Một mùa thu một vạn tiếng kêu gào Khuya còn lạnh sương mù và gió lốc Thở hơi dài cát bụi cuốn chiêm bao. Bên cửa sổ bên kia đồi sao mọc Một lần đi là vĩnh viễn con tàu Đi để nhớ những chiều pha tóc trắng Mắt lưng chừng trông giọt máu phiêu lưu. TS Tuệ Sĩ |
| |||
MỘNG TRƯỜNG SINH MƯA CAO NGUYÊN 1 Một con én một đoạn đường lây lất Một đêm dài nghe thác đổ trên cao Ta bước vội qua dòng sông biền biệt Đợi mưa dầm trong cánh bướm xôn xao 2 Bóng ma gọi tên người mỗi sáng Từng ngày qua từng tiếng vu vơ Mưa xanh lên tóc huyền sương nặng Trong giấc mơ lá dạt xa bờ. 3 Người đứng mãi giữa lòng sông nhuộm nắng Kể chuyện gì nơi ngày cũ xa xưa Con bướm nhỏ đi về trong cánh mỏng Nhưng về đâu một chiếc lá xa mùa 4 Năm tháng vẫn như nụ cười trong mộng Người mãi đi như nước chảy xa nguồn Bờ bến lạ chút tự tình với bóng Mây lạc loài ôi tóc cũ ngàn năm.
TS Tuệ Sĩ |
| |||
| TĨNH THẤT Người đi đâu bóng hình mòn mỏi Người không vui, ta đi về làm ruộng. |
| |||
| «Tiếng trẻ khóc ngân vang lời vĩnh cửu Từ nguyên sơ sông máu thắm đồng xanh Tôi là cỏ trôi theo dòng thiên cổ Nghe lời ru nhớ mãi buổi bình minh. Buổi vô thủy hồn tôi từ đáy mộ Uống sương khuya tìm sinh lộ viễn trình Khi nắng sớm hôn nồng lên nụ nhỏ Tôi yêu ai, trời rực ánh bình minh.» (Bình Minh - Tuệ Sỹ) «Đêm qua chiêm bao ta thấy máu Từ sông ngân đổ xuống cõi người Bà Mẹ xoi tim con thành lỗ Móc bên trong hạt ngọc sáng ngời Lồng son hạt cơm trắng Cánh nhỏ run uất hận Tiếng hát lịm tắt dần Nó đi về vô tận.» (Bài Ca Cuối Cùng - Tuệ Sỹ) Hỏi mình sao phải lao tù? Song thưa cửa ngục có tù được mây? Kiên trì cuộc lữ vàng bay Lời xưa còn đó phút giây không sờn. Đây bát cơm tù con kính dâng Cúng dường Đức Phật đấng Tôn Thân Thế gian chìm đắm trong máu lửa Lệ nhỏ không lời, lòng xót thương.. . |
| |||
| TỰ TẠI Vỗ nhẹ hư khôngĐường về chân lý Ngâm khúc thường như Con sông vọng thứcBát nhã thuyền trăng không bến neo BÊN THỀM TRĂNG SÁNGViên Lý . |
| |||
| TRI NHẬN Chiều xuống nghẹn ngào mưa rỏ giọt ĐÊM Đêm nay nhìn trăng sao Ta nghe hồn vũ trụ Bỗng lên tiếng thét gào Khóc hờn đời mê ngủ Đêm nay nhìn sương rơi Tưởng chừng như dòng lệ Khóc ai giữa lưng trời Xui lòng ta tái tê Hôm qua màn đêm xuống Chợt thấy hồn nao nao Ngoảnh nhìn xem tình huống Ôi nhân loại đây sao? Đêm nay nhìn mây vương Bóng xuân như chợt hiện Trong tan vỡ vô thường Sự đời sao đảo điên ƯU TƯViên Lý |






Linear Mode