| |||
| Lửa Từ Bi Ôi! đích thực hôm nay trời có mặt Giờ là giờ hoàng đạo nguy nga Vũ Hoàng Chương |
| |||
| Bóng Hoa Đàm Cũng ngày nầy, trên hai nghìn năm trước Khắp vườn thơ nhẹ thoảng một mùi hương Hoa, không riêng mà chung cả mười phương Đã nở với lòng thương đầy nhân loại Hoa không rụng thời gian không thể hái Hoa miên trường rắc mãi nét xinh tươi Khi xuân sang cũng rải cánh ra phơi Song vẫn giữ sạch đời không vướng bụi Đây, ánh sáng của ngày mai gần gũi Đây không hầu của khúc nhạc vô biên Đương ca dương diệu thể Cao Huyền Là Ưu-Bát nơi miền xuân kiếp ngoại Rừng giải thoát, ôi cao siêu rộng rãi Gốc từ bi, ôi còn mãi không gian Và hôm nay được tắm ánh hào quang Của hoa gởi cho trăm ngàn thế hệ Muôn vẻ đẹp trở về nơi bản thể Gần bóng hoa chi kể nỗi hân hoan Khói hương lên xao động dãy tràng phan Lòng quy kính: không lường giây rung cảm Trong sạch quá nên đời hoa xán lạn Mấy nghìn năm hình dáng của mùa hoa Mà hôm nay ban khắp cõi Ta Bà Với tất cả hằng sa nguồn diệu dụng Trúc Điệp . |
| |||
| Chỉ Một Lần Hương thơm người Giác Ngộ |
| |||
| Tiếu Khúc Phật Đản Sông Hằng một dải trôi mau;Tuệ Sỹ, mùa Phật Đản 2549 |
| |||
| Toại Khanh TUỔI NHIỀU THÊM TỦI Sống mươi năm đã thấy già sống mươi năm đã lưng còng tử sinh là những dặm buồn .sau lưng muôn dặm đường dài |
| |||
H.T. Quảng Độ, 1995Những lúc trầm tư nếm vị thiền |
| |||
| Ðêm nay anh viết nốt bài thơ Dẫu biết chẳng thể nào tới tay em được Thơ của anh Tâm sự của một người anh nhu nhược Giữa muôn vạn khổ đau chỉ biết đứng nhìn Lơ láo giữa chợ đời Vết thương nặng trong tim Anh vẫn ung dung như người khách lạ Nước Mỹ ấm no làm anh quên tất cả Quên bảy chục triệu đồng bào đang cảnh lầm than Quên đám em thơ lưu lạc bốn phương ngàn Quên cả chính anh với những đau thương thời thơ ấu Ngày anh đi mang hờn căm nung nấu Hẹn non sông một sớm sẽ quay về Ðem thanh bình gieo rắc vạn trời quê Ðem mạch sống ươm trên từng nắm đất Giấc mộng ngày xưa Dù anh không còn muốn nhắc Vẫn lạnh lùng sống lại giữa đêm mơ Anh đang khóc một mình Hay đang khóc trong thơ Không, chỉ hạt bụi vừa rơi vào trong mắt Hạt bụi đó chính là đời em đã mất." Nhà Thơ Trần Trung Đạo |
| |||
THỜI TIẾT AN ĐỊNH Sanh tử do đâu chớ hỏi han DƯỠNG CHÂN Thân hình suy yếu kể đủ chăng? Hạc lão tránh gà việc chẳng can. Ngàn xanh muôn tía lầm hương quốc Góc biển chân trời để dưỡng chân. Tuệ Trung Thượng SĩVÀO CÁT BỤI |
| |||
| CÂY GẬY Ngày một trong tay nương gậy rong Bỗng dưng như cọp cũng như rồng. Nắm lên lại ngại núi sông nátDù cho thế đạo gai chông lắm Chẳng nệ từ xưa lão chập chùng. CHỢT TỈNH TT Thượng Sĩ |
| |||
| VUI THÍCH GIANG HỒ Tâm xưa hồ hải chửa từng khuây Ngày tháng như tên dường tợ thoi. Gió mát trăng thanh sanh kế đủ Non xanh nước biếc nếp sống đầy. Sáng sớm giương buồm băng nước thẳm VẬT KHÔNG TÙY NGƯỜI Ở xứ lõa thân cởi áo đi TT Thượng Sĩ |






Linear Mode