| Ai Đúng?
Má nó thường hay làm việc thiện. Mỗi tháng cúng một bao gạo cho chùa. Mỗi chạng vạng tối, thắp nhang nghi ngút, khấn nguyện trời Phật phù hộ cho gia đình. Má bảo:
- Ăn ở hiền lành con ạ.
Chẳng may, má làm ăn thua lỗ, nợ chất chồng, đâm ra bệnh liệt giường. Rằm tháng bảy, nó thắp nhang khấn bàn thờ Phật. Đúng lúc dì Quý, chủ nợ của má nó, vào nhà chửi toáng lên:
- Nói mẹ mày trả tiền cho tao. Có tiền thì cho vay lấy lãi, chớ ai dại như bả bày đặt đi cúng chùa.
Nó kể lại cho ba nghe. Ba buồn rầu nói:
- Mỗi người có một cách sống. Dì Quý suốt ngày phải lo tính toán vì sợ mất tiền. Còn má con thì lại thanh thản ở tâm hồn.
Nó không biết lời ba có đúng không? Nhưng má nó càng ngày càng gầy xanh.
-- Ngọc Thanh
Ta không trách kẻ bạc tình
Mà ta chỉ trách sao mình quá yêu!?
^_^ TP ^_^  |