| ||||||||
![]() |
| | LinkBack | Thread Tools | Display Modes |
| ||||
| L'automne * Alphonse de LAMARTINE (1790-1869) Salut ! bois couronnés d'un reste de verdure ! Feuillages jaunissants sur les gazons épars ! Salut, derniers beaux jours ! Le deuil de la nature Convient à la douleur et plaît à mes regards ! Je suis d'un pas rêveur le sentier solitaire, J'aime à revoir encore, pour la dernière fois, Ce soleil pâlissant, dont la faible lumière Perce à peine à mes pieds l'obscurité des bois ! Oui, dans ces jours d'automne où la nature expire, A ses regards voilés, je trouve plus d'attraits, C'est l'adieu d'un ami, c'est le dernier sourire Des lèvres que la mort va fermer pour jamais ! Ainsi, prêt à quitter l'horizon de la vie, Pleurant de mes longs jours l'espoir évanoui, Je me retourne encore, et d'un regard d'envie Je contemple ses biens dont je n'ai pas joui ! Terre, soleil, vallons, belle et douce nature, Je vous dois une larme aux bords de mon tombeau ; L'air est si parfumé ! la lumière est si pure ! Aux regards d'un mourant le soleil est si beau ! Je voudrais maintenant vider jusqu'à la lie Ce calice mêlé de nectar et de fiel ! Au fond de cette coupe où je buvais la vie, Peut-être restait-il une goutte de miel ? Peut-être l'avenir me gardait-il encore Un retour de bonheur dont l'espoir est perdu ? Peut-être dans la foule, une âme que j'ignore Aurait compris mon âme, et m'aurait répondu ? ... La fleur tombe en livrant ses parfums au zéphire ; A la vie, au soleil, ce sont là ses adieux ; Moi, je meurs; et mon âme, au moment qu'elle expire, S'exhale comme un son triste et mélodieux Thu ( Cảm tác theo ý thơ của Alphonse de Lamartine ) *** Thôi từ giã những lá xanh còn lại Thảm cỏ tươi đã lác đác sắc vàng Sắp xa rồi những ngày đẹp dịu dàng Niềm nuối tiếc dâng hằn lên khoé mắt *** Tôi thơ thẩn đếm trên đường từng bước Bâng khuâng nhìn từng vạt nắng hồng phai Đang mờ dần tan loãng khắp đất trời Bước nặng trĩu giữa chiều rừng hiu hắt *** Thu tàn tạ, cả không gian lịm chết Nỗi sầu dâng, mắt ngấn lệ đầy vơi Tiễn thu đi đời thiếu vắng nụ cười Niềm vui mất Ôi ! ngục buồn muôn thuở *** Thế là hết vùng chân trời rực rỡ Trời sụt sùi bao ngày tháng lê thê Ngoảnh sau lưng, niềm nuối tiếc ê chề Vùng trước mặt những ngày buồn ảm đạm *** Bao nồng ấm tan cuối trời xa thẳm Đáy hồn tôi những dòng lệ tiếc thương Ánh dịu dàng, gió nhẹ thoảng mùi hương Ngày lịm chết . . . Mặt trời hồng đẹp quá ! *** Chén ly bôi, nghe chút gì khác lạ Rượu thơm nồng sao nhuốm vị chua cay Tôi gắng lòng uống cạn nỗi sầu này Những giọt cuối sao dường như mật đắng *** Khung trời đẹp đang đi vào xa vắng Biết bao giờ sẽ trở lại cùng tôi Vũ trụ chừng thông cảm nỗi ngậm ngùi Cõi xa thẳm ánh lên mầu luyến nhớ *** Cánh hoa rụng còn lưu hương trong gió Chút ánh hồng từ tạ khắp muôn phương Cả hồn tôi lịm trong cõi vô thường Niềm khắc khoải vang âm buồn nuối tiếc *** NguyễnTâmHàn Ta chợt thấy lòng nhớ cố hương Hồn vương theo gió mờ nhân ảnh Một khúc ly hương mấy đoạn trường |
| ||||
| The Kiss * I hoped that he would love me, And he has kissed my mouth, But I am like a stricken bird That cannot reach the south. For though I know he loves me, To-night my heart is sad; His kiss was not so wonderful As all the dreams I had. * Sarah Teasdale ***** Nụ Hôn *** Tôi ước rồi đây tình người trao In đậm trên môi những ngọt ngào Nhưng đôi cánh nhỏ mong manh quá Nào dám mơ ngày vượt trời cao *** Bây giờ tôi đã được tình yêu Trằn trọc bao đêm buốt lạnh nhiều Hương vị tình người không diễm tuyệt Như niềm mơ ước đã ôm theo *** NguyễnTâmHàn Ta chợt thấy lòng nhớ cố hương Hồn vương theo gió mờ nhân ảnh Một khúc ly hương mấy đoạn trường |
| ||||
| LE PONT MIRABEAU Sous le pont Mirabeau coule la Seine Et nos amours Faut-il qu’il m’en souvienne La joie venait toujours après la peine Vienne la nuit sonne l’heure Les jours s’en vont je demeure Les mains dans les mains restons face à face Tandis que sous Le pont de nos bras passe Des éternels regards l’onde si lasse Vienne la nuit sonne l’heure Les jours s’en vont je demeure L’amour s’en va comme cette eau courante L’amour s’en va Comme la vie est lente Et comme l’Espérance est violente Vienne la nuit sonne l’heure Les jours s’en vont je demeure Passent les jours et passent les semaines Ni temps passé Ni les amours reviennent Sous le pont Mirabeau coule la Seine Vienne la nuit sonne l’heure Les jours s’en vont je demeure *GUILLAUME APOLLINAIRE 1880 - 1918 Cầu Mirabeau *** Dưới Mirabeau dòng Seine trôi lờ lững Cuộc tình mình Vương kỷ niệm trong anh Sau niềm vui là đau đớn xây thành Rồi đêm đến, ngày qua, anh vẫn đó * Mặt nhìn mặt, tay trong tay gắn bó Cuốn theo dòng vòng tay nới buông trôi Nước êm đềm như ánh mắt xa xôi Rồi đêm đến, ngày qua, anh vẫn đó * Tình đã mất như nước sông muôn thuở Lững lờ trôi tình còn mãi lê thê Hy vọng mong manh, đau đớn, ê chề Rồi đêm đến, ngày qua, anh vẫn đó * Theo năm tháng dòng đời trôi vàng võ Như thời gian tình yêu chẳng quay về Dưới nhịp cầu nước vẫn cuốn trôi đi Rồi đêm đến ngày qua anh vẫn đó *** Phỏng dịch: NguyễnTâmHàn Ta chợt thấy lòng nhớ cố hương Hồn vương theo gió mờ nhân ảnh Một khúc ly hương mấy đoạn trường |
![]() |
| Currently Active Users Viewing This Thread: 1 (0 members and 1 guests) | |
| Thread Tools | |
| Display Modes | |
| |
Similar Threads | ||||
| Thread | Thread Starter | Forum | Replies | Last Post |
| Cảnh Xưa Người Cũ-Nguyên tác của Nguyễn Thị Phi Oanh | Tocnautigon | Trọn Bộ | 30 | 01-07-2007 09:36 PM |






Linear Mode
