Bin Úc, chủ nhật đầu tháng 9 cả nước nhớ đến người cha của mình . ST thân gửi quý bạn một mẫu chuyện về người cha để thương kính Cha của mình .
BA TUI : SỐ MỘT
Sóng Triều
Rồi Thế Vận Hội Bắc Kinh cũng trôi qua theo giòng đời không lặng lẻ chút nào.
Một Thế Vận Hội mang tiếng là ô-nhục, ô-thước, ô-nhiễm, ô-dề và nhất là ô-trọc (vì có nhiều chuyện che đậy lem nhem bị phanh phui ra) sau 3 lần đắn đo, cuối cùng rồi Uỷ Ban Thế Vận Hội Thế Giới cũng phải ô-cưa cho thực hiện. Báo chí, truyền hình không bỏ qua dịp tường trình những chuyện đằng trước cũng như đằng sau của một Thế Vận Hội được cố gắng là tốn kém nhất, ngon lành nhất, vĩ đại nhất.
Ít nhiều thì các lực sĩ cũng đem hết khả năng phòng bệnh, chống bệnh để tranh tài. Khí thế giành giật huy chương cũng hào hứng không kém. Đó là đối với những tinh hoa của thế giới tụ về biễu dương tài nghệ trong nhiều bộ môn, mong dành huy chương không những đem lại danh dự cho quốc gia mình mà còn hy vọng tên tuổi sẽ nổi như cồn trên những quảng cáo đem về bạc triệu cho chính mình . Đã có những cụ cười rạng rỡ, cũng không thiếu những giọt châu tức mình sau khi màn tranh tài chấm dứt.
Tuy nhiên không có cuộc tranh tài nào gây nhiều xúc động như thế vận của những người khuyết tật. Họ cũng là những con người, chẳng may gặp tai nạn, hay phải mang tật nguyền từ bẩm sinh nên mỗi người đành mang theo cuộc sống một thiếu sót bất bình thường nào đó. Họ có ý chí vươn lên để sống, để thành đạt, cho dù không được như người thường, nhưng những cố gắng phi thường của họ phải làm chúng ta nghẹn lời, rơi lệ.
Trong hoàn cảnh đó, một thanh niên bị câm từ thuở bình sinh, tay chân xiêu vẹo, miệng mồm lệch méo, đã dùng tiếng đực tiếng cái để bày tỏ ý định với cha mình xin tham dự môn Chạy Đua Đường Trường (Marathon):
- Cha ! Cha có thể cùng con tham dự cuộc chạy đua đường trường không ?
Người cha nở nụ cười cùng đứa con khuyết tật, mặc dù người đang mắc bệnh tim:
- Cha sẵn lòng lắm con.
Và hai cha con đã ghi tên tham dự. Người con không đứng, không đi được, nên phải nằm trên mộc chiếc xe 3 bánh và người cha phải vừa chạy vừa đẩy xe phía trước. Tay đẩy chân chạy nhưng cuối cùng hai cha con cũng về đến mức, và cũng đến lúc người cha kiệt lực quỵ xuống.trong tiếng vỗ tay cổ võ nồng nhiệt.
Rồi một ngày nọ, người con tật nguyền lại hỏi cha:
- Này cha ! Ta hãy cùng dự cuộc thi đua Tam Độ (Triathlon) đi cha.
Và rồi người cha cũng từ tốn trả lời:
- Được lắm con. Ta hãy cùng tham dự.
Mặc dù trả lời người con với tất cả tình thương, người cha cũng không khỏi lo lắng cho trái tim bằng máu bằng thịt của mình. liệu có chịu nổi cơn hành hạ của cuộc đua?
Cuộc thi gồm 3 giai đoạn cực kỳ đòi hỏi: bắt đầu bằng 3.86 cây số lội trên biển, tiếp theo là 180.2 cây số đạp xe và cuối cùng là 42.2 cây số chạy đường trường dọc bờ biển Big Island bên Hawaii. Người cha đã cùng người con khuyết tật tham dự, dẫu cho biết rằng vì bệnh tim, người cha có thể bỏ mạng sa trường.
Dầm mình lội trên biển, người cha đã bơi trước và kéo theo chiếc canô trong đó người con khuyết tật nằm lắc lư theo nhịp sóng.
Đường trường đạp xe thăm thẳm, người kéo theo chiếc rờ mọt trong đó đứa con thân yêu nằm, vui cười, vô tư, sung sướng vì có cha mình cong lưng đạp xe ngoài trước.
Đoạn đường chạy bộ, người cha đã đẩy thêm chiếc xe 3 bánh chở người con nằm ngơ ngơ đang hồn nhiên nhìn cây cỏ và người cổ võ bên đường.
Cuối cùng, trong hơi thở dồn dập đứt khoảng, người cha đã ẳm người con khuyết tật về đến đích. Người con hân hoan, ngẩng mặt lên trời cười hả hê, mãn nguyện, không mấy cảm nhận được sự hy sinh của người cha, nhưng hồn nhiên đón nhận chiến thắng cuối cùng như muốn khoe “BA TUI SỐ MỘT”. Kìa người cha đã bị đột quỵ, phải được đem đi cứu cấp để trả giá cho sự cố gắng phi thường hầu mang lại niềm vui cho người con kém may mắn trong cuộc đời.
Sự hy sinh của người cha đó là món quà không phải người cha nào cũng cho được. Chỉ có Cha chúng ta trên trời là Đấng không từ chối ta sự gì. “Tôi có thể làm mọi việc qua Người là Đấng tăng sức mạnh cho tôi” (Philipphê 4:13).
Cách đây gần 40 năm, trong Tủ Sách Tuổi Hoa có một quyển nhan đề là “Chiếc Lá Thuộc Bài” nhưng không còn nhớ ai là tác giả và cốt chuyện cũng chỉ còn nhớ mang máng. Tình tiết thì có lẽ không còn chính xác lắm, nhưng cốt lõi là câu chuyện về một người cha vì yêu con mà nảy sinh sáng kiến. Khi con mình phàn nàn rằng các bài học khó thuộc quá, ông bèn tặng cho cô bé một chiếc lá, và bảo rằng hãy ép vào tập thì sẽ học bài mau thuộc. Quả thật, từ ngày có chiếc lá ấy, cô bé học bài mau thuộc hơn, và tiến bộ trong học tập.
Sau này lớn lên, cô nhận thức rằng ‘chiếc lá thuộc bài’ chỉ là một loại lá ‘dương liễu’ bình thường và chẳng có một phép thần nào cả, nhưng đồng thời cô cũng nhận ra rằng cha cô đã giúp cô tin vào một chiếc lá, và quả thật phép mầu đã xảy ra. Cô hiểu rằng chiếc lá tự nó không là gì cả, nhưng với tình yêu, cha đã dùng một vật tầm thường để biến thành phép mầu. Và suốt đời, cô vẫn giữ chiếc lá héo khô quý báu kia để tưởng nhớ cha mình và khẳng định rằng tình yêu của cha không bao giờ tàn héo.
Cha là người yêu thương. Và vì thế không phải ai cũng có được một người cha trên trần thế! Vì lý do bất khả kháng: ra đời đã mồ côi cha. Vì lý do vị kỷ: người sinh ra mình không đoái hoài đến mình. Tuy nhiên, ai có được một người cha đúng nghĩa thì cuộc đời sẽ mãi mãi mang dấu ấn cao cả về tình thương không có gì làm nhạt phai.
Cũng vì thế mà năm 1910 Sonora Smart Dodds, ở Spokane, đã kêu gọi lấy một ngày để tưởng nhớ thân phụ mình, một người đã gà trống nuôi con qua bao nhiêu năm trường.
Và kể từ đó, ngày 19 tháng 6 mỗi năm (có thể xê xích cho trùng weekend), Hoa Kỳ mừng Ngày Hiền Phụ. Và hiện nay lễ này đã được mừng nhiều nước ở Châu Âu nữa. Ở Úc này chủ nhật đầu tháng 9 là ngày “Nhớ cha” .Và bởi vì ‘Cha là người yêu thương’ nên Ngày Hiền Phụ cũng là ngày mà mỗi người hướng đến để tỏ lòng biết ơn người ‘cha’ đã sinh ra mình về thể lý, trong tinh thần, như cha đỡ đầu, và các ‘cha’ đã sinh hạ mình trong ân sủng.
Nhưng trên hết, đối với Kitô hữu chúng ta, Thiên Chúa là Cha, vì đó là mặc khải, nhưng cũng vì Thiên Chúa là Đấng Yêu Thương. Đón nhận đức tin Kitô giáo tiên vàn là cảm nhận được tình Cha nơi Thiên Chúa, một tình yêu khiến cho mọi thứ tầm thường của cuộc sống hầu như mang phép mầu. Những tuần qua, người ta đã rao bán bao nhiêu loại quà cho người cha trần thế; nhưng đối với Cha trên trời thì không có món quà nào xứng đáng dâng lên Người, ngoài Chúa Kitô, vì thế với tâm tình con thảo, chúng ta cất tiếng nguyện xin: Maranatha, lạy Chúa Giêsu, xin ngự đến!
Để xem đoạn phim người cha và người con khuyết tật thi đua trên đường trường, xin chép dây liên kết dưới đây vào địa chỉ của mạng để biết thế nào là “Ba tui số MỘT”.
[media]http://www.godtube.com/view_video.php?viewkey=8cf08faca5dd9ea45513[/media]
Sóng Triều