| ||||||||
![]() |
| | LinkBack | Thread Tools | Display Modes |
| ||||
| khổ ở quê nhà. Cho dù sác xuất trúng là một trong hàng triệu nhưng nếu chỉ cầu mong trúng mà không mua số thì đâu bao giờ có hy vọng giàu sang đâu nà ?. Chúng ta đang sống trong một nước văn minh, tân tiến, có nhiều phương tiện, tương đối sạch sẻ, nhưng đã là người phàm, ai cũng có lúc vướng phải một chút sục sịch về sức khoẻ, cho dù chỉ là cảm mạo hay không may mang lấy những chứng bệnh trầm kha. Cầm viên thuốc uống, chúng ta hy vọng bệnh sẽ khỏi để lấy lại nhịp sinh hoạt bình thường. Chúng ta còn nghe những thày thuốc chữa bệnh bằng nước lã hay chỉ cho uống những loại thuốc tán tầm phào: trong tâm lý người xin trị bệnh là hy vọng, là cầu mong, là tin tuởng thứ thuốc đó sẽ chữa bệnh cho họ. Một số khỏi bệnh chỉ vì ảnh hưởng tâm-sinh-lý, do hy vọng và tin tưởng giúp cho cơ thể chống chọi với bệnh tật. Ngày hôm nay, tôi đứng đây như là chứng nhân của niềm hy vọng và vui mừng đã được chia sẻ phần nào với cuộc khổ nạn của Thày Chí Thánh trong kiếp làm người. Nằm bệnh viện suốt 100 ngày, bỏ ngưng sinh hoạt suốt 5 tháng là cả một thử thách lớn lao trong đời tôi, như một chiếc xe bị panne giữa rừng. Thể theo lời yêu cầu, tôi đã ghi lại trong Bản Tin Ultreya tháng này những gì xãy ra trong suốt thời gian nằm trên giưòng bịnh như là một palanca thật dài dâng hiến cho ý chỉ đặc biệt của Phong Trào. Tôi chỉ xin gửi lại quý anh chị em vài cảm nghiệm nơi đây. Khi Bác sĩ cho thử máu và phán máu anh có vấn đề: anh xui xẻo bị ung thư máu rồi, tôi đã không xao xuyến nhưng đã hy vọng đến tiến triển của khoa học, cho dù bệnh ung thư thường chỉ có từ chết tới bị thương như tôi đã mục kiến với nhiều người bạn đã ra đi vĩnh viễn trong quá khứ. Khi đã yên vị trên giường của nhà thương, bên cạnh sự lo lắng của gia đình, thì Bác sĩ đã gắn ống chuyền thuốc vào gân máu và phán thêm: You stay here with us, là tôi thấy bản án có cơ dài lâu trong bệnh viện. Tôi đã không sợ chết, cũng không xin Chúa chữa bệnh nhưng chỉ xin ơn Trên giúp cho tôi có sức chịu đựng cơn đau thử thách và nếu Ngài muốn cất con đi thì con chỉ xin đủ thời gian để chu tất những bổn phận trực tiếp ở đời này. Niềm hy vọng của tôi bắt đầu từ việc nghiệm thấy sự chẩn đoán kịp thời cho biết việc rối loạn của cơ thể làm số looing bạch huyết cầu tăng gấp bội: thay vì có bổn phận chống chọi với vi khuẩn đang xâm nhập cơ thể, các bạch huyết cầu trẻ này lại sinh sản vô trật tự và phá hoại những cơ phận khác. Tuần lễ đầu là cả một hoang mang vì thuốc dường như không thấm: Tôi vẫn ho sù sụ, nhiệt độ lên cao đến 40. Tuy nhiên chữa bệnh bằng hoá trị (chemotherapy) được đặt vào hàng ưu tiên trong lúc nhiều thứ trụ sinh được cùng lượt đưa vào thân thể để trị cơn ho. Sau 15 ngày, Bác sĩ tuyên bố rằng thuốc đã dứt điểm hết bạch huyết cầu và hệ thống miễn nhiễm nay là số không, rất dễ dàng bị nhiễm trùng. Ai vào thăm cũng phải bận áo mưa và mang mặt nạ che mũi để tránh mọi cơ hội truyền nhiễm. Tuy vậy tôi vẫn hy vọng là từ từ mọi sự sẽ qua. Sang đến tháng thứ hai, bệnh viện cũng chưa tìm ra được nguyên do tại sao tôi ho hen cả ngày đêm dù cho nhiều liều thuốc trụ sinh đã được thay đồi nhiều bận. Đến khi quyết định đánh thuốc mê lấy mẫu mô của phổi thì mới biết có nấm mọc trong ấy và cho đúng thuốc. Cùng lúc ấy, phương thức chữa bệnh bằng hoá trị chemotherapy bắt đầu đánh thức các vi khuẩn đang ngủ và hành hạ các bộ phận yếu trong người, dẫn đến yêu cầu giải phẫu vì có nước đọng từng túi trong phổi. Ca giải phẫu đã cắt một đường 25 phân cùng nối 4 ống tháo nước sau lưng. Trong tuần lễ đau đớn cực hình này, tôi vẫn không nao núng, trước sự ngạc nhiên của Bác sĩ và y tá vì niềm hy vọng rằng họ đã mò trúng huyệt thì sẽ chữa được. Rồi đến tim đập lung tung, rồi áp suất huyết xuống thấp, rồi gan bị lở, da khô, bụng chướng, chân phù, tắt tiếng, biếng ăn, mất ngủ. Tất |
| ||||
| cả những phản ứng phụ do thuốc chemotherapy gây ra đều từ từ được chữa trị dẫn đến sự khấm khá ngày hôm nay. Nhờ niềm hy vọng, can trì và tin tưởng trong suốt thời gian điều trị, các bác sĩ và y tá đã đặt cho tôi biệt hiệu là bệnh nhân dễ thương, tự lực, không bao giờ kêu ca, rên rĩ ngay cả khi ống chích 100 cc thật to tông vào xương sống để rút tủy rất là đau đớn. Tôi vẫn cố gắng mỗi ngày nhớ đến Chúa với kinh sáng tối cho dù phải nằm, khi ngồi hay quỳ được. May mắn được chịu Mình Thánh Chúa mỗi tuần và được xức dầu thánh đến 4 lần (nhưng 4 cha đều không cho cha nào mát tay). Nhờ niềm hy vọng và tin tưởng đó, các Bác sĩ cũng ngạc nhiên là vết giải phẫu đã lành lặn trong vòng một tuần. Tôi tin rằng nếu mất hy vọng và ủ rủ chán chường sẽ làm cho bệnh tình kéo dài thêm, ít ra vì ảnh hưởng tâm sinh lý. Nhiều người bị ung thư đến giai đoạn cuối mà bác sĩ chê, đã bị phán là sẽ sống được chừng năm ba tháng thôi, nhưng hy vọng và sức tranh đấu đã kéo dài sự sống của một số người ấy đến nhiều năm. Niềm hy vọng tôi vẫn còn xanh nhưng xin tùy thuộc vào Chúa quan phòng, cho dù Bác sĩ dự đoán rằng tôi sẽ phục hồi 100%. Chúa đã ban cho tôi tất cả: sức khoẻ, tiền tài, danh chức và trong thử thách này, Người lấy lại tất cả và để lại trong tôi tâm tình khiêm nhu, thấy mình nhỏ bé, là số không trước mặt Người. Chúa đã ban cho tôi sức mạnh chịu đựng như tôi và quý anh chị đã nguyện cầu. Bao nhiêu lời nguyện của thân quyến và bạn bè gần xa đã giúp tôi nuôi niềm hy vọng được trở về đời sống bình thường hôm nay Mùa Phục Sinh nhắc nhở chúng ta niềm hy vọng nước Trời mà mỗi ngày trong đời sống chúng ta đang chuẩn bị hành trang. Xin chúng ta hãy hy vọng một ánh sáng ở cuối đường hầm và tin tưởng có Chúa đồng hành với chúng ta mỗi ngày trong cuộc sống. Cảm tạ Chúa đã cho chúng ta sống ngày hôm nay và hy vọng nếu được sống ngày mai sẽ là một hồng ân. Tôi xin kết luận với một cốt truyện rất nổi danh là Chiếc lá cuối cùng đã được nhiều người biết đến: Một bệnh nhân đang thấp thỏi vào thời kỳ thập tử nhất sinh đã mỗi ngày đưa mắt ra cửa sổ nhìn những chiếc lá mùa thu rơi rụng từng chiếc và từng chiếc trên cành cây và ví sự sống mình cũng sẽ từ từ tàn lụi theo như những chiếc lá rụng ấy. Khi nghe bệnh nhân than thở tâm tư tuyệt vọng như vậy, một người bạn đã âm thầm vẽ một chiếc lá trên tường nằm sau thân cây mà bệnh nhân không hề hay biết. Người bệnh nhân ấy đã ngỡ đó là chiếc lá cuối cùng như đời mình nhưng rồi nó cứ bám trên cây, không chịu lìa cành. Niềm hy vọng chiếc lá cuối cùng đó đã cứu mạng sống người bệnh nhân khi mùa xuân đến và chồi lá non tươm ra từ các nhánh cây khô. Trân trọng kính chào quý cha cùng quý anh chị em. Sóng Triều |
| ||||
| cảm ơn huynh đã chia xẻ tâm tình . Mong rằng huynh luôn khỏe mạnh, bình phục hẳn và sống trong niềm tin, hy vọng ! Vì ngoài gia đình, người thân, huynh vẫn còn sự quan tâm mọi người xung quanh là niềm an ủi làm sống dậy tinh thần của huynh ![]() Xuân an lạc trăm hoa cười đua nở Như Tình Yêu là hơi thở trong lành Và Hạnh Phúc không chỉ tình trai gái Còn bao Tình Thân Ái ở chung quanh ![]() ... Yêu là chia một quả tim Là trao một nửa, là thêm một lần ...! |
| ||||
| Cám ơn AT nhìu lém đoá . AT luôn gửi niềm an ủi cho ST qua Thanh Mai trong lúc ST phải nằm dài, kô làm gì được, nên cảm động wé và lành bịnh sớm . Nay ST đi làm lại đã 6 tuần và lấy lại được 10kg sau khi mất 13 kg. Mến |
| ||||
| Bài biết rất Cảm Động lắm huynh ST ... hy vọng sau này nếu ai có gặp trường hợp nay hay cơn bịnh ngặt nghèo khác thì CD mong huynh ST cho CD mượn bài này để gởi đến những người đó để lấy lòng Tin & Tinh Thần khắc phục những sự khó khăn ... !!!Cám ơn huynh ST post bài Văn này !!! CD !!! |
| ||||
| Thanks CD, Bài đã bỏ vào chùa rồi thì mình cứ tự nhiên xử dung. ST kô có giữ tác quyền đâu . Cám ơn lời chia sẻ của CD hén . Quote:
|









Linear Mode