| ||||||||
![]() |
| | LinkBack | Thread Tools | Display Modes |
| ||||
| LỜI CHÚA HÔM NAY ( Mc 12: 1-12) Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Marcô. “ Khi ấy, Chúa Giêsu dùng dụ ngôn mà nói với các thượng tế, luật sĩ và kỳ lão rằng: "Có người trồng một vườn nho, rào dậu xung quanh, đào bồn đạp nho và xây một tháp, đoạn cho tá điền thuê vườn nho và trẩy đi phương xa. "Đến kỳ hạn, ông sai đầy tớ đến với tá điền thu phần hoa lợi vườn nho. Nhưng những người này bắt tên đầy tớ đánh đập và đuổi về tay không. Ông lại sai đầy tớ khác đến với họ. Người này cũng bị chúng đánh vào đầu và làm sỉ nhục. Nhưng người thứ ba thì bị chúng giết. Ông còn sai nhiều người khác nữa, nhưng kẻ thì bị chúng đánh đập, người thì bị chúng giết chết. "Ông chỉ còn lại một cậu con trai yêu quý cuối cùng, ông cũng sai đến với họ, (vì) ông nghĩ rằng: 'Chúng sẽ kiêng nể con trai ta'. Nhưng những tá điền nói với nhau rằng: 'Người thừa tự đây rồi, nào ta hãy giết nó và cơ nghiệp sẽ về ta'. Đoạn chúng bắt cậu giết đi và quăng xác ra ngoài vườn nho. Chủ vườn nho sẽ xử thế nào? Ông sẽ đến tiêu diệt bọn tá điền và giao vườn nho cho người khác. Các ông đã chẳng đọc đoạn Thánh Kinh này sao: 'Tảng đá những người thợ xây loại ra, trở thành đá góc tường. Đó là việc Chúa làm, thật lạ lùng trước mắt chúng ta' ". Họ tìm bắt Người, nhưng họ lại sợ dân chúng. Vì họ đã quá hiểu Người nói dụ ngôn đó ám chỉ họ. Rồi họ bỏ Người mà đi.” Trong một cuộc cấm phòng Mùa Chay, khi nói tới những việc mà một số Luật sĩ, Trưởng tế Do Thái làm cho Đức Giêsu, ai cũng có vẽ phẫn nộ như một thùng thuốc nổ, sẵn sàng phực cháy vì hằn học, tức tối với những người đã hành nhục Chúa Giêsu! Hắn thấy bầu khí có vẻ hơi đi quá trớn, nên mới đánh báo giơ tay lên và sủa vài câu: - Ai thấy là những người hành nhục Chúa đáng wính đòn giơ tay lên để tui đếm nha!” thế là bà con nhao nhao giơ tay lên, có người còn sừng sộ mà ngôn: - Tui mà vớ được tụi nó là tui wính chết cha tụi nó hết chơn. Một ông giơ tay và nói. - Nếu mà tui xưng mình là Con Thiên Chúa, ông bà có wính tui hông nè? Hắn nói. - Cái thằng phải gió! Mi mà xưng mình như thế thì tớ wính mí trước tiên. Một ông nói! - Hỗn, mi là chi mà dám xưng mình là Con Thiên Chúa, đáng wính đòn. Một bà thêm. - Dạ, đúng thế, con cũng nghĩ nếu con mà sống cùng thời với Đức Kitô, chắc con cũng mém đá Ngài quá! Và có lẽ con còn hăng say như Paul, giữ áo cho những người kia rảnh rang mà mém đá, hay đóng đanh Chúa quá hà! Hắn nói! - Tại sao mi lại nói thế? Một ông hỏi lại hắn! - Dạ có chi đâu bác, những người Do Thái ngày xưa cũng có những tâm tình như mí bác khi nghe con xưng mình là Con Thiên Chúa! Họ thấy Đức Kitô cũng tầm thường, con bác phó mộc nghèo mạt rệp ... mà cả gan gọi Chúa là Cha, nên họ phẫn nộ là phải! Hắn nói. - Ừ nhỉ, cũng dễ dàng thông cảm cho họ thôi! Cha giảng phòng góp ý! Thưa qúi anh chị, chúng ta cũng đâu khác những người tá điền làm vườn nho hôm nay, biết bao lần Chúa sai những sứ giả của Ngài tới với chúng ta, chúng ta cũng đã “đóng đinh” hành xử với họ cách này hay cách khác mà chúng ta không nhận ra! Có điều chúng ta nên để ý là: “Họ tìm cách bắt Ngài ... vì họ quá hiểu Ngài nói dụ ngôn đó ám chỉ họ!” một thường tình, và một nghịch lý hiện hữu nơi đây! - Thường tình: vì khi người nào nói đến tật xấu, lỗi lầm của mình thì ghét người đó! - Nghịch lý: không biết xét coi lời chữa lỗi đó, công việc mình làm trúng hay sai, mà lại thù hằn người chữa lỗi cho mình! Khi được người khác mất công chữa lỗi cho mình, ít nhất mình phải cám ơn họ đã mất công, có lòng giúp đỡ mình! Nếu điều họ nói là trúng, thì mình liệu mà tìm cách chữa sai. Nếu điều họ nói là sai, thì mình giữ làm vốn, để tránh không phạm những lỗi tương tựa! Một thí dụ nho nhỏ: Một người đi ăn trộm, không mắc cở về việc mình ăn cắp, mà lại mắc cở về việc người ta biết mình đã ăn cắp! Thực sự, việc ăn cắp mới là điều đáng mắc cở và cần phải tránh, dù người ta biết hay không, thì việc ăn cắp vẫn là việc không nên làm, và thể chấp nhận! Vì đó là việc làm không tốt! Nhưng sao chúng ta lại không ăn năn vì việc mình ăn cắp mà lại buồn phiền những người đã biết mình đi ăn cắp? Lạy Cha, Cha đã tìm mọi cách, mọi hoàn cảnh, và gởi đến cho chúng con bao nhiêu sứ giả để soi sáng cho chúng con khi chúng con lỗi phạm đến Chúa, nhưng có lẽ chúng con cũng như những người tá điền hôm nay, đã phũ phàng tìm giết họ. Xin cho chúng con biết nhìn ra, nhận biết tội lỗi của chúng con mà ăn năn hối cải. Lạy Mẹ là đấng Chỉ bảo đàng lành, Xin đừng để chúng con phung phí ơn soi sáng của Chúa, xin Mẹ giúp chúng con ngoan ngoãn trước những dấu chỉ để chúng con nhận ra lỗi lầm của chúng con để tránh đi lại vết xe cũ, và luôn thực thi những điều Chúa muốn nơi mỗi người chúng con! Amen ![]() "Master, we've worked hard all night and haven't caught anything. But because you say so, I will let down the nets." (Luke 5:5) |
| ||||
| LỜI CHÚA HÔM NAY ( Mc 12: 13-17) Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Marcô. “ Khi ấy, người ta sai mấy người thuộc nhóm biệt phái và đảng Hêrôđê đến Chúa Giêsu để lập mưu bắt lỗi Người trong lời nói. Họ đến thưa Người rằng: "Thưa Thầy, chúng tôi biết Thầy là người chân thật không vị nể ai, vì Thầy chẳng xem diện mạo, một giảng dạy đường lối Thiên Chúa cách rất ngay thẳng. Vậy chúng tôi có nên nộp thuế cho Cêsarê không? Chúng tôi phải nộp hay là không?" Nhưng Người biết họ giả hình, nên bảo rằng: "Sao các ông lại thử Ta? Hãy đưa Ta xem một đồng tiền". Họ đưa cho Người một đồng tiền và Người hỏi: "Hình và ký hiệu này là của ai?" Họ thưa: "Của Cêsarê". Người liền bảo họ: "Vậy thì của Cêsarê, hãy trả cho Cêsarê; của Thiên Chúa, hãy trả cho Thiên Chúa". Và họ rất đỗi kinh ngạc về Người.” Thấy một ông già gù đi ngang qua mặt hắn, hắn nhường bước cho ông đi qua, ông ngẩn mặt lên nhìn hắn và nói: - Cám ơn anh, anh tử tế với lão qúa! - Dạ, không có chi bác. Hắn thưa. - Lão chưa thấy người thanh niên nào đang vội vàng mà lại nhường bước cho lão như anh. Ông tiếp. - Dạ, má con dạy phải nhường bước cho người ... đáng kính. Hắn thưa. - Anh không phải ngập ngừng, vì anh không muốn nói ‘nhường bước cho kẻ tàng tật’ phải không? Ông hỏi. - Dạ! Con xin lỗi bác. Hắn méc cở thưa lại. - Anh có biết tại sao ta lão bị gù lưng không? Ông ngước lên, tâm sự. - Dạ, con không biết. Hắn thưa. - Lão thấy anh lịch sự, biết nhường lối cho người tàn tật, nên muốn tâm sự với anh. - Dạ, con cám ơn bác. Hắn thưa. - Anh biết không, lão đâu có bị gù từ lúc bẩm sinh. Số là khi lão được chừng 10 tuổi đời, lão nhặt được một đồng tiền người ta đánh rơi bên lề đường, và từ đó, khi ra đường lão luôn ngó xuống để hy vọng nhặt được những đồng tiền đánh rơi! Ngày này qua tháng nọ, cái thói quen đó đã kéo gù cái lưng của lão xuống khi nào lão không hay! Khi tôi nhận ra cái tật gù, thì đã quá trễ, dù có chữa chạy hao tốn bao nhiêu cũng còn nguyên cái kết qủa của hôm nay!! Đồng tiền nhặt được là đồng tiền đánh rơi của người khác, không phải của mình ....(Ông thở dài và tiếp) – Đúng là của thiên, trả địa! - ....... Thưa qúi anh chị, trong bài Tin Mừng bữa nay, Thầy chí thánh Giêsu đã lợi dụng cái sự đố kỵ, thử thách, mưu mô của nhóm Biệt Phái và đảng Hê-rôt mà để lại chúng ta một nguyên tắc bất hủ: “Của Cêsarê hãy trả về cho Cêsarê, của Thiên Chúa hãy trả về cho Thiên Chúa” ... những gì không phải của mình thì nên tìm cách hoàn về cho chủ của nó! Đồng tiền chúng ta nhặt được khi đi đường, không phải là tiền của chúng ta, hãy tìm cách hoàn trả cho người đánh rơi, nếu có thể, nếu không, hãy dùng nó làm việc bố thí cho người nghèo khó! “Hãy dùng của phi nghĩa mà mua chuộc bạn bè” (Luca 16:9). Trong đời sống chúng ta, hình như vì ích kỷ, chúng ta đã dùng cho chúng ta hơn cái chúng ta đáng, hơn cái chúng ta có, hơn cái chúng ta làm ra ... một ngày có 24 tiếng, một tuần có bảy ngày; thử hỏi chúng ta đã dùng thời giờ cho cơm áo gạo tiền, ngủ nghỉ, ăn uống, bạn bè ... bao nhiêu giờ, và đã dành cho Thiên Chúa bao nhiêu thời gian! Đừng nói là ‘tôi đâu có giờ’! Ai cũng chỉ có 24 giờ một ngày, không ai có 25 giờ, nhưng nếu chúng ta muốn, chúng ta có thể sắp xếp để dành giờ cho Thiên Chúa là đấng đã ban cho chúng ta mọi sự! Giả dụ, chúng ta làm lụng vất vả, kiếm thêm được một số tiền ... rồi, đùng một phát, ngã bệnh lăn quay ra, thì số tiền đó, liệu có đủ để chữa chạy thuốc men hay không? Và nếu khi Chúa gọi chúng ta về với Ngài, thì chúng ta có mang theo được hay không? Lạy Cha là Chúa chiên lành, Cha hằng chăm sóc chúng con trong tình yêu an bài của Cha. Xin cho chúng con tin tưởng Cha tận đáy lòng để chúng con biết phó thác nơi Cha, và trả về cho Cha những gì Cha đáng lãnh nhận từ những tạo vật của Cha. Lạy Mẹ Thiên Chúa, Mẹ biết chúng con yếu đuối, ích kỷ, và tham lam; vì chúng con đã được dựng nên từ bụi đất, nên chúng con rất dễ hướng về cát bụi. Xin Mẹ hướng lòng chúng con lên cùng Cha trên trời, và biết mở rộng vòng tay chia sẻ những hồng ân Cha trên trời đã trao ban cho chúng con làm quản lý! Những hồng ân đó, những tiền tài đó, những khả năng đó ... không chỉ thuộc về chúng con, nhưng là Chúa đã trao cho chúng con, xin Mẹ giúp chúng con biết quản lý một cách khéo khôn, và rông lượng với anh chị em chúng con. Họ cũng là anh chị em của con trong Tình Chúa. Amen ![]() "Master, we've worked hard all night and haven't caught anything. But because you say so, I will let down the nets." (Luke 5:5) |
| ||||
| LỜI CHÚA HÔM NAY ( Mc 12: 18-27) Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Marcô. “ Khi ấy, có ít người phái Sađốc đến cùng Chúa Giêsu; phái này không tin có sự sống lại và họ hỏi Người rằng: "Thưa Thầy, luật Môsê đã truyền cho chúng tôi thế này: Nếu ai có anh em chết đi, để lại một người vợ không con, thì hãy cưới lấy người vợ goá đó để gây dòng dõi cho anh em mình. Vậy có bảy anh em: người thứ nhất cưới vợ rồi chết không con. Người thứ hai lấy người vợ goá và cũng chết không con, và người thứ ba cũng vậy, và cả bảy người không ai có con. Sau cùng người đàn bà ấy cũng chết. Vậy ngày sống lại, khi họ cùng sống lại, thì người đàn bà đó sẽ là vợ của người nào? Vì cả bảy anh em đã cưới người đó làm vợ". Chúa Giêsu trả lời rằng: "Các ông không hiểu biết Kinh Thánh, cũng chẳng hiểu biết quyền phép của Thiên Chúa, như vậy các ông chẳng lầm lắm sao? Bởi khi người chết sống lại, thì không lấy vợ lấy chồng, nhưng sống như các thiên thần ở trên trời. Còn về sự kẻ chết sống lại, nào các ông đã chẳng đọc trong sách Môsê chỗ nói về bụi gai, lời Thiên Chúa phán cùng Môsê rằng: 'Ta là Chúa Abraham, Chúa Isaac và Chúa Giacóp'. Người không phải là Thiên Chúa kẻ chết, mà là Thiên Chúa kẻ sống. Vậy các ông thật lầm lạc.” Trong giờ hội thoại của linh mục Bùi Đức Tiến, nick bac5, hắn học và luôn ghi nhớ được một câu thật ý nghĩa cho cuộc sống của hắn đó là: “Sự hiểu biết của mình chỉ là hạt cát, còn cái mà mình chưa biết thì mênh mông như biển cả!” Đúng thế, càng học hắn càng thấy mình ngu, vì phải đối diện với quá nhiều cái mà mình chưa biết khi phải tìm hiểu, học hỏi hắn đã chạm mặt! Trong khi học hỏi, hắn thấy sẽ chạm gặp hai loại người khi đặt câu hỏi đó là: 1- Những người đặt câu hỏi để tìm hiểu một cách khiêm nhượng. 2- Những người đặt câu hỏi để đả kích, bắt bẻ một cách kiêu căng, gài bẫy. Mấy bữa nay, qua Tin Mừng viết theo thánh sử Macô chúng ta thấy những người Kỳ Lão tranh luận với Đức Giêsu về quyền phép (Maco 11:28) về thuế má (Maco 12:13-17) và hôm nay về sự sống lại của ngày sau. .... và Thầy chí Thánh cũng biết tỏng cái lòng của họ “gian manh, thử thách, bẫy xập” chớ chẳng có ý tìm hiểu thật lòng (Maco 12:15) tuy thế Ngài vẫn trả lời cho họ, và rút ra những cách xử thế tốt đẹp, những luật sống vàng từ những bùn nhơ đó! “Của Cêzarê trả về cho Cêzarê, của Thiên Chúa trả về cho Thiên Chúa” (Maco12:17) và bữa nay, Ngài hé mở cho chúng ta cuộc sống mai hậu không như cuộc sống hiện nay mà “sống như thiên thần trên trời” (Maco 12:25) và cho chúng ta thấy, “những người thuộc về đất, thì nghĩ toàn những sự dưới đất” (Ga 3:31) không cất nổi cái đầu lên khỏi mặt đất để nghĩ đến sự trên trời! Qua bài Tin mừng của mấy bữa nay, hắn học được, và thấy rằng: Những điều mình chưa biết thì mênh mông, cần được tìm hiểu, nhưng phải tìm hiểu với tấm lòng khiêm tốn, và thực tình ... thì Thần Khí Chúa sẽ soi sáng và hướng dẫn; vì nước chỉ đọng nơi trũng thấp! Và một điều nữa cũng quan trọng không kém, đó là biết nhẫn nại với những người “hỏi để mà hỏi, hay hỏi để mà đả kích, gài bẫy, hay không thực tâm tìm hiểu” vì Đức Giêsu đã làm gương, và nhẫn nại “moi ra từ những bùn nhơ những viên ngọc qúi” Lạy Cha nhân lành, Cha đã làm gương và dãy chúng con “Hãy học cùng Cha, vì Cha hiền lành và khiêm nhượng” (Matt. 11:29). Xin Cha uốn nắn lòng chúng con biết khiêm nhương tìm hiểu và hiền lành với những người đến với chúng con, ngõ hầu họ nhận biết Danh Cha. Lạy Mẹ là đấng chỉ bảo đàng lành, xin Mẹ ban cho chúng con lòng nhân hiền của Mẹ để chúng con biết đối xử với anh chị em con với cả tấm lòng yêu mến, khính trọng, và nhẫn nại dù bất cứ hoàn cảnh nào của cuộc sống! Một nhịn chín lành ... để chúng con luôn biết yêu thương, nhẫn nại và tha thứ cho nhau, ngõ hấu mọi người nhận biết chúng con là con cái Chúa. Amen ![]() "Master, we've worked hard all night and haven't caught anything. But because you say so, I will let down the nets." (Luke 5:5) |
| ||||
| LỜI CHÚA HÔM NAY ( Mc 12: 28b-34) Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Marcô. “ Khi ấy, có người trong nhóm Luật sĩ tiến đến Chúa Giêsu và hỏi Người rằng: "Trong các giới răn, điều nào trọng nhất?" Chúa Giêsu đáp: "Giới răn trọng nhất chính là: 'Hỡi Israel, hãy nghe đây: Thiên Chúa, Chúa chúng ta, là Chúa duy nhất, và ngươi hãy yêu mến Chúa, Thiên Chúa ngươi hết lòng, hết linh hồn, hết trí khôn và hết sức ngươi'. Còn đây là giới răn thứ hai: 'Ngươi hãy yêu mến tha nhân như chính mình ngươi'. Không có giới răn nào trọng hơn hai giới răn đó". Luật sĩ thưa Người: "Thưa Thầy, đúng lắm! Thầy dạy phải lẽ khi nói Thiên Chúa là Chúa duy nhất, và ngoài Người, chẳng có Chúa nào khác. Yêu mến Chúa hết lòng, hết trí khôn, hết sức mình, và yêu tha nhân như chính mình thì hơn mọi lễ vật toàn thiêu và mọi lễ vật hy sinh". Thấy người ấy tỏ ý kiến khôn ngoan, Chúa Giêsu bảo: "Ông không còn xa Nước Thiên Chúa bao nhiêu". Và không ai dám hỏi Người thêm điều gì nữa.” Thánh Gioan tông đồ, Con-Phượng-Hoàng-Tình-Yêu, sau những ngày truyền giáo mệt mỏi, trong lúc tuổi già Ngài bắt các môn đệ khênh ra hội đường để giảng thuyết, mà ngày nào Ngài cũng chỉ nói một câu: “Các con hãy yêu mến Chúa và thương nhau”, có người hỏi Ngài: - Thầy hổng còn điều chi để nói nữa sao? Lặp đi, lặp lại một điều hoài! - Nếu các con biết mến Chúa và yêu thương nhau! Chỉ một điều đó đủ rồi! Dạ chính thế, thưa qúi anh chị, Con-Phượng-Hoàng-Tình-Yêu (CPHTY) đã thuộc nằm lòng Kim Luật mà Thày chí Thánh và bạn thiết của Ngài đã dạy lúc còn tại thế, nên CPHTY cũng muốn truyền lại điều đó cho các môn đệ của Ngài và nhắc nhở cho chúng ta nữa! Kim luật đó có hai vế, không thể thiếu một trong hai, vì CPHTY cũng đã viết: “Ai nói mến Chúa mà không yêu mến anh chị em mình, thì là kẻ nói láo” (I Ga 4:20) Lạy Cha, Cha đã truyền dạy, nài van, và làm gương cho chúng con! Xin cho chúng con biết đáp trả tình yêu Cha như Cha đáng yêu, yêu Cha hết lòng, hết trí khôn, xin Cha chiếm trọn tâm tình, ý chí, và lòng muốn của chúng con! Và giúp chúng con cũng biết yêu thương anh chị em chúng con như Cha đã yêu thương chúng con không phân biệt đẹp xấu, mầu da, dầu nghèo....chỉ biết anh chị em con cũng là con cái Cha. Lạy Mẹ, Mẹ hằng yêu mến Con Mẹ với trọn tâm tư khi còn tại thế cũng như bây giờ trên Thiên Quốc, không lúc nào ngơi! Nhưng cũng vì yêu chúng con, Mẹ đã phó Con Mẹ để chịu trăm ngàn đòn vọt, chết treo trên Thập Tự mong cứu lại chúng con! Xin Mẹ dạy chúng con cũng biết hy sinh chính bản thân chúng con với những thị hiếu hằng ngày để nhường nhịn, chia sẻ, yêu thương và tha thứ cho anh chị em chúng con! Amen ![]() "Master, we've worked hard all night and haven't caught anything. But because you say so, I will let down the nets." (Luke 5:5) |
| ||||
| LỜI CHÚA HÔM NAY ( Mc 12: 35-37) Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Marcô. “ Khi ấy, Chúa Giêsu cất tiếng giảng dạy trong đền thờ rằng: "Sao các luật sĩ lại nói Đấng Cứu Thế là con vua Đavít? Vì chính Đavít được Chúa Thánh Thần soi sáng đã nói: Thiên Chúa đã phán cùng Chúa tôi rằng: 'Con hãy ngồi bên hữu Cha, cho đến khi Cha đặt các kẻ thù con làm bệ dưới chân con'. (TV 110:1) Chính Đavít gọi Người là Chúa, thì sao Người lại có thể là Con Đavít được?" Và đám dân chúng thích thú nghe Người nói.” Trong ca dao tục ngữ (?) Việt Nam có câu: Sinh con rồi mới sinh cha, sinh cháu giữ nhà rồi mới sinh ... ông! Thiệt tình, hắn đọc cũng chẳng biết có nghĩa gì? Sao lại sinh con rồi mới sinh cha, kỳ thiệt nha! Hắn đã đi hỏi mấy người lớn tuổi và được họ dẫn giải rằng thì là: Thằng cha nó có trước, nhưng nó mới chỉ là thằng đàn ông, chớ ai mà thèm gọi nó là cha, cho đến khi nó lấy vợ, sinh con... thì cái thằng/con đó mới gọi nó là cha, và cũng từ cái lúc mà con nó sinh ra, thằng đàn ông đó mới được leo lên chức cha, chớ bộ! Tương tựa thế, khi cái thằng người lớn kia có cháu, thì nó mới được bò lên chức ... ông! Đúng không nào? Hắn nghe dẫn giải cũng có lý, và thầm khen cái hiểu biết cũng như cái lý luận của người Việt mình! Nhưng hôm nay, cái logic đó bị khựng lại vì cái ông CON lại có trước mới chết chớ! Các luật sĩ thì dạy rằng: “Đấng Cứu Thế là Con vua Davit” nhưng khi Davit được Thần Khí Chúa soi sáng thì đã gọi Ngài: “Thiên Chúa phán cùng Chúa tôi rằng...” vậy “Davit đã gọi người là Chúa, thì sao Người lại có thể là con Davit được?” Ở đây chúng ta chỉ có thể hiểu được, vì Đức Giêsu có hai bản tính: Thiên Chúa và loài người! 1- Theo tính loài người, gia phả của Đức Giêsu thì Ngài là con cháu đời thứ 28 của vua Davit (Matthew 1:6-17) 2- Còn về tính Thiên Chúa thì Đức Giêsu chính là Ngôi Hai Thiên Chúa có trước thời gian, muôn muôn đời, và không có khởi điểm cũng như Thiên Chúa vô thủy, vô chung! Theo đó, mọi đặc quyền của Đấng Melkisedec làm vua vũ trụ và tư tế vĩnh cửu không do một quyền nào từ dưới trần gian ban cho (2 Sam 7:1) và Đức Giêsu đã thực hiện và ứng hợp trọn vẹn lời sấm của Natan, vì không phải Davit dựng nhà cho Giavê, nhưng chính Giavê sẽ dựng nhà (triều đại) cho Davit. Một lời hứa có tính trường cửu của vương quyền Davit trên dân Do Thái. Mỗi vị vua Giuda tiếp nối Davit chỉ là điềm báo cho Đức Kitô! Lạy Cha, Cha là vua vũ trụ, từ ngàn đời Cha đã hiện hữu với Chúa Cha, và Chúa Thánh Thần. Xin cho chúng con luôn tôn thờ, yêu mến, và dâng trọn về Cha tất cả mọi danh dự, với vinh quang của đời chúng con! Vì tất cả những thứ đó là do Cha ban tặng nhưng không cho mỗi người chúng con. Cha mới là qui điểm của mọi vinh quang! Lạy Mẹ Maria, Mẹ có phúc hơn mọi người nữ (Luca1:28 & 42), và dù Mẹ biết mọi đời sẽ ngợi khen Mẹ, tôn vinh Mẹ... nhưng Mẹ đã qui hướng hết những lời ngợi khen, trao tặng đó về Thiên Chúa. (Luca 1:47-55) Xin cho chúng con luôn nhận biết chúng con không có chi, nếu Chúa không đoái thương nhìn đến! Xin cho chúng con tận đáy lòng luôn nhận biết mình chỉ là thân phận yếu hèn để luôn tin cậy, phó thác nơi Chúa toàn năng. Chúng con xin dâng về Chúa lời cảm tạ đến muôn muôn đời. Amen ![]() "Master, we've worked hard all night and haven't caught anything. But because you say so, I will let down the nets." (Luke 5:5) |
| ||||
| LỜI CHÚA HÔM NAY ( Mt 5: 33-37) Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu. “ Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: "Các con lại còn nghe dạy người xưa rằng: 'Đừng bội thề, nhưng hãy giữ lời ngươi đã thề với Chúa'. Phần Thầy, Thầy bảo các con: Đừng thề chi cả, đừng lấy trời mà thề, vì là ngai của Thiên Chúa; đừng lấy đất mà thề, vì là bệ đặt chân của Người; đừng lấy Giêrusalem mà thề, vì là thành của Vua cao cả; cũng đừng chỉ đầu mà thề, vì con không thể làm cho một sợi tóc ra trắng hoặc ra đen được. Nhưng lời các con phải: có thì nói có, không thì nói không; nói thêm thắt là do sự dữ mà ra.” Khi còn nhỏ hắn được nghe một câu chuyện thiệt lý thú về cái sự: CÓ và KHÔNG! Một hôm chú nhỏ chại ra đầu ngõ hét toáng lên: Bớ bà con làng xóm ui, cháy, cháy! Thế là cả làng chạy ra, người thì mang thùng, người vác thang, móc sắt tới bu quanh cậu bé và hỏi: “Cháy ở đâu cháu?” Cậu bé nhăn răng cười một cách rất ư là thoải mái và chỉ vào miếng cơm cháy cậu đang cầm trong tay! Cả xóm tẽ tò hậm hực ra về! Ba hôm sau, cũng cậu bé đó, hớt hải chạy ra đầu ngõ hô to: “Cháy, cháy, bà con ơi!” nhưng không một ai tới, vì họ còn nhớ cái lần bị tẽ tò bữa nào. Thế là căn nhà của ba mẹ cậu bé bị thần hỏa liếm trọn! Thưa quí anh chị, bài Tin Mừng bữa nay Đức Kitô dạy chúng ta: “Có thì nói có, không thì nói không, nói thêm thắt là do sự dữ mà ra”, dạ đúng thế, không những “do sự dữ mà ra” mà còn sinh ra lắm sự dữ khác theo đó! Câu chuyện cậu bé ở trên là một điển hình! Người ta nói dối quanh co cũng có nhiều nguyên nhân khác nhau: Sợ sệt từ cái óc nô lệ, sợ mất danh giá, sợ mất lòng nhau, và hàng trăm cái sợ khác! Còn kết qủa từ cái “Nói Khác sự thật” đó, sẽ sinh ra nhiều sự không tốt như: Khó có thể tin tưởng nhau, khó biết đâu là thực, đâu là gỉa, và hàng trăm thứ như thế .... Để mọi người được sống với hết lòng tin tưởng nhau, cho nhau sự thành thât. Tin tưởng nhau là món qùa quí giá nhất bạn bè có thể trao tặng nhau! Khi đã tin tưởng nhau thì đâu cần đến việc phải thề thốt! Thề thốt có ích chi nếu trong lòng không ngay thẳng! “Đừng chỉ trời mà thề vì là ngai của Thiên Chúa, đừng chỉ đất mà thề vì là bệ đặt chân của Người” hãy sống ngay thẳng với lòng mình, và Chúa biết điều đó; còn ai tin tưởng hay không là quyền của họ, mình không thể kiểm soát được người khác! Tuy có buồn khi lòng mình đã dãi bày nhưng vì một lý do nào đó, người đối diện không tin tưởng, thì nên phó thác, cầu nguyện ... rồi một ngày kia, việc Chúa muốn xảy đến, sẽ thực hiện như Thánh Ý của Ngài! Lạy Cha là đường, và là chân lý! Xin cho chúng con biết sống trong chân lý của Ngài, để luôn luôn tôn trọng sự thật, tin tưởng nhau, trao cho nhau niềm tin từ đáy lòng, để mọi người biết sống theo chân lý của Cha Lạy Mẹ mến yêu, Mẹ đã dạy cho các Tông đồ khi xưa biết tin tưởng vào những lời hứa của Con Mẹ trước khi Ngài về trời. Mẹ đã tụ họp các ông trong nhà hội đề cầu nguyện và đón đợi Đấng được hứa ban. Xin Mẹ cũng tụ họp chúng con trong tình yêu chân thành của Mẹ, để chúng con luôn sống thành thật, yêu thương, và tin cậy nhau trong Chúa, và trao cho nhau chân lý mà Con Mẹ đã trao tặng cho trần gian. Amen ![]() "Master, we've worked hard all night and haven't caught anything. But because you say so, I will let down the nets." (Luke 5:5) |
| ||||
| LỜI CHÚA HÔM NAY ( Mt 5: 13-16) Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu. “ Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: "Các con là muối đất. Nếu muối đã lạt, người ta biết lấy gì mà ướp cho mặn lại? Muối đó không còn xử dụng vào việc chi nữa, chỉ còn ném ra ngoài cho người ta chà đạp lên nó. Các con là sự sáng thế gian. Một thành phố xây dựng trên núi, không thể che giấu được. Và người ta cũng không thắp đèn rồi để dưới đáy thùng, nhưng đặt nó trên giá đèn, hầu soi sáng cho mọi người trong nhà. Sự sáng của các con cũng phải chiếu giãi ra trước mặt thiên hạ, để họ xem thấy những việc lành của các con mà ngợi khen Cha các con trên trời.” - Em ơi, sao canh bữa nay mặn qúa nè? Anh chồng hỏi. - Anh nói sao? Canh mặn huh? Chị vợ hỏi lại. Số là anh chồng ngồi vào bàn ăn, khi nào cũng ăn món canh trước tiên vì đó là món anh thích nhất! Chị vợ hiểu tính chồng nên không bữa nào thiếu món canh cho anh; khi thì canh rau đay, khi thì canh rau muống, rau mùng tơi, lúc lại nấu canh rau đắng .... nghĩa là bất kỳ nấu với cái gì, miễn là có chúc nước cho anh húp là nhất rồi! Bữa nay cũng thế, chị nấu cho anh một món canh rất ngon, nêm nấu cẩn thận, anh lại kêu là canh mặn, nghĩa là tại sao nhỉ? Nghĩ thế, chị vợ múc một muỗm lên húp thử, vừa húp vô một phát, chị phun ra phè phè và nói: - Lạy Chúa tôi, sao mặn thế này nhỉ? - Ơ hay, canh nó mặn chớ ... Chúa tôi đâu có mặn! Anh chồng rí rỏm pha trò. - Bố khỉ, em nói là sao canh bữa nay mặn thế! Ồ, chết em rồi! Chị vợ hớt hải nói. - Có chi mà em dãy như đỉa phải vôi thế? Sao lại có cái sự chết với sống trong đó? Anh chồng hỏi. - Em nhớ ra rồi, khi em đang nấu ăn, thì chị bạn điện thoại, em ra ngoài bốc điện thoại nói với chị một hồi, khi quay vô, em quên béng đi chưa biết đã tra muối mắm gì chưa, nên em tồng thêm một lần nữa! Lạy Chúa tôi, hèn chi nó mặn chát thế này! Chị vợ nhăn nhó, vò đầu bứt tóc. - Không sao em! Ăn mặn, uống nước, đỏ da! Anh chồng cười ruồi. - Xin lỗi anh nha. Em sơ ý quá! Chị vợ băn khoăn nói. - Có chi mà lỗi với phải em. Hổng có ai hoàn hảo mà cưng! Anh chồng nói. - Cám ơn anh đã hiểu em. Em sẽ cố gắng là người vợ hoàn hảo hơn. Chị vợ nói. - ..... chút chít, chụt chịt .... Và người ta không còn nghe được cuộc đối thoại nữa ngoài những tiếng chụt chịt như chuột rúc đâu đó. Thưa quí anh chị, muối là một món gia vị cần thiết làm đậm đà món ăn, nhưng muối mà tra nhiều quá thì cũng ... hết ăn được luôn. Cũng thế, ánh sáng rất cần cho chúng ta cũng như cây cỏ, nhưng nếu nắng quá thì mọi sự cũng ... teo râu luôn! Chúng ta là muối, là ánh sáng! Nếu muối không mặn thì đâu còn là muối nữa! Nếu ánh sáng mà mất sự sáng và sức nóng thì cũng chẳng phải là ánh sáng nữa! Nên mỗi người chúng ta phải giữ cho muối luôn mặn, ánh sáng luôn chứa được sức nóng và chiếu sáng! Muốn được thế, không gì bằng chính chúng ta phải luôn ướp mặn mình bằng Lời Chúa, luôn liên kết với nguồn sáng là Thánh Thể, để Lời Chúa và Thánh Thể ướp mặn và thông truyền cho chúng ta sức nóng để hâm nóng thế gian đang dần dần đi vào giá băng! Nhưng điều cũng cần nhớ, đó là chúng ta phải ướp mặn đời, soi sáng trần gian bằng cách nào? Không phải cứ lấy lý do làm tông đồ, rồi hùng hục lái xe hồ lô vào đời tư của người ta! Mà chúng ta nên khôn ngoan cầu nguyện, lựa lời, lựa lúc để đem Chúa đến cho tha nhân; đừng làm người ta khiếp sợ, kẻo thay vì kéo người ta tới với Chúa, lại làm người ta hoảng sợ, ù té chạy xa ... Ở đây, ơn không ngoan của Chúa Thánh Thần rất cần thiết cho cuộc đời tông đồ của chúng ta. Lạy Cha hằng hữu, chúng con xin ngợi khen, cảm tạ Cha, vì: Không phải chúng con đã chọn Cha, nhưng chính Cha đã chọn chúng con; không phải chúng con đã yêu Cha trước, nhưng chính Cha đã yêu thương chúng con tự thuở đời đời, đã cho chúng con sống, đã ban Đức Tin cho chúng con, và mời gọi chúng con làm nhân chứng cho Cha. Xin cho chúng con ơn khôn ngoan, hiền lành để chúng con biết đem tình thương Cha đến cho mọi người trong nhiệt thành, nhẫn nại, và bền tâm. Lạy Mẹ là Mẹ của Giáo Hội, Mẹ đã yêu thương, dạy vẽ cho những nhân chứng đầu tiên của giáo hội sơ khai, xin Mẹ giữ chúng con ở lại trong Thần Khí Chúa, để chúng con kín múc ân ban của Ngài, và cho chúng con luôn biết trung thành với Đức Tin, với Lời Chúa, và với giáo huấn Tông truyền của Giáo Hội, để chúng con biết đem ra thực hành trong đời sống, nhờ đó trở thành muối men, thành ánh sáng trong môi trường chúng con sống, trong cấu trúc của cuộc đời hôm nay. Amen ![]() "Master, we've worked hard all night and haven't caught anything. But because you say so, I will let down the nets." (Luke 5:5) |
| ||||
| LỜI CHÚA HÔM NAY ( Mt 5: 17-19) Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu. “ Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: "Các con đừng tưởng Thầy đến để huỷ bỏ lề luật hay các tiên tri: Thầy không đến để huỷ bỏ, nhưng để kiện toàn. Vì Thầy bảo thật các con: Cho dù trời đất có qua đi, thì một chấm, một phẩy trong bộ luật cũng không bỏ sót, cho đến khi mọi sự hoàn thành. Bởi vậy, ai huỷ bỏ một trong những điều luật nhỏ mọn nhất, và dạy người khác làm như vậy, sẽ kể là người nhỏ nhất trong Nước Trời; trái lại, ai giữ và dạy người ta giữ những điều đó, sẽ được kể là người cao cả trong Nước Trời.” “Con ơi giữ lấy nghề cha, một đêm ăn trộm bằng ba đêm làm” Khiếp thật, ca dao tục ngữ của người Việt mình có những câu ... để đời thế đó. Cái ông bố làm cái nghề đào ngạch khoét vách cũng muốn truyền nghề cho con. Ít là ông nói cái kinh nghiệm “làm ít mà được nhiều” chớ không như người khác nai lưng ra làm lụng, đổ mồ hôi, rơi nước mắt mới được bát cơm! Hì hì .... nói vậy mà không phải vậy đâu nha! Nó mà túm được một phát thì coi chừng ngồi khám mút chỉ cà na. Gặp cái tên chủ nhà nó nóng máy, phang cho vài cái đòn gánh thì chỉ có nước từ chết tới bị thương, không thì cũng mũi ăn trầu, đầu hút thuốc ... chớ chẳng chơi! Con cái thế gian cũng biết truyền nghề lại cho nhau! “Chim khôn, khôn cả từ lông – Khôn cả tận lồng, người gánh cũng khôn” nhưng cái khôn của “Người Thiên Chúa” cũng đi theo đường hướng đó! Nên bài Tin Mừng bữa nay Đức Kitô cũng để lại cho chúng ta một guôn thước: “Thầy không đến để huỷ bỏ, nhưng để kiện toàn“để biết thực tâm “giữ và dạy người ta giữ những điều đó” Đúng thế, không phải giữ luật là khư khư ôm lấy một mớ những điều cấm cản, “Chớ, Đừng” nhưng là canh tân và hoàn bị! Nhưng canh tân và hoàn bị thế nào, đó mới là vấn đề. Thánh Phaolô đã chỉ cho chúng ta một cách thức dễ dàng đó là: “Nhờ Đức Tin chúng ta làm cho lề luật được kiên vững” (Rom. 3:31) và “Bởi Đức Tin chúng ta sẽ được công chính” (Rom. 5:1) cũng nhờ đó, chúng ta “được hãnh diện trong đau khổ, vì biết rằng đau khổ sinh nhẫn nại, nhẫn nại sinh thử thách, và thử thách sinh hy vọng, hy vọng không bị hổ thẹn vì tình yêu thương Thiên Chúa đã trải khắp lòng ta do Chúa Thánh Linh đã ban” (Rom 5:3-5) Do đó, khi giữ luật, không phải tự cắt nghĩa theo thị hiếu của mỗi người, nhưng là Tin vào Lời Thiên Chúa, Thánh Truyền, và Giáo Huấn của Giáo Hội. Ngày nay người ta thường có khuynh hướng “Tự cắt nghĩa lề luật theo thị hiếu của đám đông” đó là một nguy hiểm có thể dẫn chúng ta lạc xa Giáo Huấn Tông Truyền của Giáo Hội Chúa. Lạy Cha, Cha đã truyền dạy chúng con khi còn tại thế: “Phêrô, Thầy sẽ trao ban chìa khóa nước Trời cho con. Hễ điều chi con buộc dưới đất, trên đời cũng sẽ buộc; điều chi con tha dưới đất thì trên trời cũng thứ tha” (Matt. 16:19) qua đó Cha muốn dạy chúng con trung thành và tuân theo giáo huấn của Giáo hội Cha, mà đại diện là chính những Đấng kế vị Cha . Xin cho chúng con một lương tâm ngay thẳng, trong sạch, và ngoan thảo để biết tùng phục, tuân theo Thánh chỉ của Cha. Lạy Mẹ là mẫu gương khiêm nhượng, xin Mẹ dạy cho chúng con luôn biết sống hạ mình để tuân theo tất cả những luật pháp toàn thiện do những năng quyền hợp pháp, hợp hiến ngõ hầu kiến tạo một gia đình gương mẫu, một xã hội lành mạnh trong yêu thương, tha thứ như truyền thống “Hiền lành và khiêm nhượng” (Matt. 11: 29) của Con Mẹ. Amen ![]() "Master, we've worked hard all night and haven't caught anything. But because you say so, I will let down the nets." (Luke 5:5) |
| ||||
| LỜI CHÚA HÔM NAY (Mt 5: 20-26) Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu. “ Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: "Nếu các con không công chính hơn các luật sĩ và biệt phái, thì các con chẳng được vào Nước Trời đâu. "Các con đã nghe dạy người xưa rằng: 'Không được giết người. Ai giết người, sẽ bị luận phạt nơi toà án'. Còn Thầy, Thầy sẽ bảo các con: Bất cứ ai phẫn nộ với anh em mình, thì sẽ bị toà án luận phạt. Ai bảo anh em là "ngốc", thì bị phạt trước công nghị. Ai rủa anh em là "khùng", thì sẽ bị vạ lửa địa ngục. Nếu con đang dâng của lễ nơi bàn thờ mà sực nhớ người anh em đang có điều bất bình với con, thì con hãy để của lễ lại trước bàn thờ, đi làm hoà với người anh em con trước đã, rồi hãy trở lại dâng của lễ. Hãy liệu làm hoà với kẻ thù ngay lúc còn đi dọc đường với nó, kẻo kẻ thù sẽ đưa con ra trước mặt quan toà, quan toà lại trao con cho tên lính canh và con sẽ bị tống ngục. Ta bảo thật cho con biết: Con sẽ không thoát khỏi nơi ấy cho đến khi trả hết đồng xu cuối cùng.” - Anh ơi, điện thoại của anh nè. Chị vợ đưa điện thoại cho chồng, nói. - Nói chúng nó gọi lại lúc khác. Đang giờ hát thánh ca! Anh chồng cao giọng với chị vợ, và nói tiếp như cho mọi người trong phòng đang nghe anh hát:”Giờ hát thánh ca là trên hết phải không quí anh chị! Mọi sự bỏ hết!” Đó là câu chuyện một lần hắn được nghe trong một phòng sinh hoạt giờ Thánh Ca. Thưa qúi anh chị, sinh hoạt trong các room đạo như đọc kinh, đi đàng Thánh Giá, hội thoại, hát Thánh ca .... thật đáng khích lệ, vì đó là những việc lành giúp chúng ta dùng một phương tiện truyền thông hàng đầu của thế kỷ để phục vụ Chúa và mưu ích cho linh hồn chúng ta qua những giờ phút lắng đọng tâm hồn để cầu nguyện, suy niệm, chia sẻ ... NHƯNG ... một cái NHƯNG được viết hoa, tô đậm ... NHƯNG giờ đọc kinh hay giờ sinh hoạt Thánh ca trên paltalk có quan trọng đến thế không? Bài Tin Mừng bữa nay đã mạc khải cho chúng ta câu trả lời: “Nếu con đang dâng của lễ nơi bàn thờ mà sực nhớ người anh em đang có điều bất bình với con, thì con hãy để của lễ lại trước bàn thờ, đi làm hoà với người anh em con trước đã, rồi hãy trở lại dâng của lễ.” Chúng ta đọc được trong Hiến Chế Phụng Vụ -HCPV (Phụng là vâng phục, hiến dâng, tôn sùng; vụ là công việc) “Phụng vụ là tột đỉnh mọi hoạt động của Giáo Hội phải hướng tới đồng thời cũng là nguồn xuất phát mọi năng lực của Giáo Hội” và vì “nhờ Phụng vụ và nhất là Thánh Lễ Tạ ơn mà công trình cứu chuộc chúng ta được thực hiện” (HCPV- khoản 2&9) mà trong các nghi thức Phụng vụ thì Bí Tích Thánh Thế hay Thánh lễ Missa là trọng yếu nhất .... NHƯNG "Nếu con đang dâng của lễ nơi bàn thờ mà sực nhớ người anh em đang có điều bất bình với con, thì con hãy để của lễ lại trước bàn thờ, đi làm hoà với người anh em con trước đã, rồi hãy trở lại dâng của lễ." Ở đây, không có nghĩa là đang tham dự Tiệc Thánh, đùng đùng bỏ ra để đi xin lỗi người mình đã xúc phạm, hay cái người đã xúc phạm mình.... theo cái nghĩa đen của kinh bản, mà ít là chúng ta thực tâm thống hối, xin lỗi ngay trong tâm trí chúng ta lúc mình chợt nhớ, rồi sau khi hoàn tất thánh lễ, nên tìm dịp gần nhất để xin lỗi người đã xúc phạm đến ta và những người mà ta đã xúc phạm! Vâng, thế đó! Dù thánh lễ Missa là một lễ tạ ơn, bữa tiệc thánh, lế tưởng niệm và là nghi thức tối thượng, trọng yếu (Giáo lý Công Giáo – GLCG số 1328-32). Ngay việc tham dự Thánh Lễ Ngày Chúa Nhật là một luật buộc, nhưng trên đường đi tham dự Thánh lễ mà gặp một việc bác ái cần phải thực hiện như việc chữa cháy, cấp cứu ...thì chúng ta cũng phải chu toàn việc bác ái trước, dù có vì đó mà không tham dự Thánh lễ Chúa Nhật được, thì cũng không lỗi luật buộc đó, vì “Ngày thứ bảy (Luật lệ) đã lập ra vì người ta, đâu phải người ta được dựng nên vì ngày thứ bảy" (Maco 2:27) Từ đó chúng ta có thể diễn dịch được những việc chúng ta sinh hoạt trong Paltalk, dù là những việc đạo đức tốt lành, cũng nên nhường bước cho những việc bác ái trong đời thường! Bỏ giở một bài hát trong giờ sinh hoạt Thánh ca, một giờ kinh trên Paltalk vì một việc bác ái đời thường đâu phải là một lỗi phạm mà còn đáng khen nữa! Chỉ vì những sinh hoạt đạo đức trên paltalk mà chúng ta vô tình xúc phạm đến người phối ngẫu hay bạn bè nhờ chúng ta giúp đỡ của đời thường thì thật là ... không nên chúc nào! Vì khi ấy, một cách nào đó, chúng ta đang chạy theo sở thích và tôn thờ cái tôi của chính mình hơn mà bỏ lại sau lưng lời gọi mời của Thiên Chúa qua những người sống quanh ta. Lạy Cha nhân lành, xin ban Thần Khí Ngôi Ba cho chúng con, để Ngài soi sáng, hướng dẫn chúng con biết đâu là đường, đâu là sự thật trong những lựa chọn của cuộc đời; để chúng con biết khôn ngoan chọn lựa, không phải dựa trên thị hiếu của riêng con, mà do đức bác ái cao cả của Cha. Lạy Mẹ chí ái, khi xưa Mẹ đã quên mình, không nề quản gian nan vất vả để đem Chúa đến cho Gioan Tẩy Giả, và nhất là Mẹ đã hy hiến chính tình Mẫu tử cao cả, thâm sâu nhất để dâng Con Mẹ làm của lễ đền tội chúng con nơi Núi Sọ. Xin cho chúng con biết học nơi Mẹ gương bác ái, hy sinh quên mình, bỏ đi những sở thích, ham muốn của chúng con, dù rất chính đáng... để biết nghĩ đến người khác chung quanh chúng con, và cho chúng con biết nhậy cảm trước những việc bác ái mà người khác cần đến chúng con. Amen ![]() "Master, we've worked hard all night and haven't caught anything. But because you say so, I will let down the nets." (Luke 5:5) |






Linear Mode