Go Back   Discussion Forums > Thông Tin Văn Hóa Xã Hội > Công giáo - Tin lành
Reload this Page Nhện Chờ Mối Ai ? - ST
Reply
 
LinkBack Thread Tools Display Modes
(#1 (permalink))
Old
Sóng Triều's Avatar
Sóng Triều Sóng Triều is offline
Moderator
Rep Power: 5
Sóng Triều is on a distinguished road
 
Posts: 1,035
Thanks: 152
Thanked 37 Times in 29 Posts
Join Date: Dec 2006
Location: Sydney - AUSTRALIA
NHỆN CHỜ MỐI AI?
Sóng Triều

“Buồn trông con nhện giăng tơ,
Nhện ơi nhện hởi nhện chờ mối ai” (Ca dao)

Trước miếu Quan Âm trên núi Thạch Lam, mỗi ngày có vô số người tới thắp hương lễ chùa, khói nhang nghi ngút. Trên cây xà ngang trước miếu có con nhện chăng tơ, mỗi ngày đều ngập trong khói hương và những lời cầu đảo, nhện dần có tu tính. Trải qua nghìn năm tu luyện, nhện đã thành linh. Trước miếu, có một cây trắc bá được người giữ miếu vun trồng, bốn mùa chịu đựng đổi thay của tiết thời nhưng nhện chẳng màng ghé mắt giăng tơ.

Một ngày, bỗng một Đạo tiên dạo đến ngôi miếu nọ, thấy khói hương rất vượng, hài lòng lắm. Lúc rời miếu, ngài vô tình ngẩng đầu lên, nhìn thấy một con nhện đong đưa giữa mạng trên xà ngang. Đạo tiên dừng lại, hỏi nhện:
- "Ta gặp ngươi hẳn là có duyên, ta hỏi ngươi một câu, xem ngươi tu luyện một nghìn năm nay có thật thông tuệ chăng. Được không?"
Nhện gặp được Đạo tiên rất mừng rỡ, vội vàng đồng ý. Đạo tiên hỏi:
- "Trong thế gian cái gì quý giá nhất?"
Nhện suy ngẫm, rồi đáp:
- "Thế gian quý nhất là những gì không có được và những gì đã mất đi!". Đạo tiên gật đầu, đi khỏi.

Lại một nghìn năm nữa trôi qua, nhện vẫn tu luyện trên thanh xà trước miếu Quan Âm, Tu tính của nhện đã mạnh hơn.
Một ngày, Đạo tiên lại dạo đến trước miếu, hỏi nhện:
- "Ngươi có nhớ câu hỏi một nghìn năm trước của ta không, giờ ngươi đã hiểu nó sâu sắc hơn chăng?"
Nhện nói:
- "Con cảm thấy trong nhân gian quý nhất vẫn là cái "không có được" và cái "đã mất đi" ạ!"
Đạo tiên bảo: "Ngươi cứ nghiệm thêm nữa đi, ta sẽ lại tìm ngươi."

Một nghìn năm nữa lại qua, rồi một hôm, gió nổi lớn, cuốn một hạt sương đọng lên lưới nhện. Nhện nhìn giọt sương, thấy nó long lanh trong suốt, sáng trưng lấp lánh, đẹp đẽ quá, nhện có ý yêu thích. Ngày nào nhìn thấy giọt sương nhện cũng vui, nó thấy đây là ngày vui sướng nhất trong suốt ba nghìn năm qua. Bỗng dưng, gió lớn lại nổi, cuốn giọt sương đi. Trong giây khắc Nhện thấy mất mác như chưa từng mất mác, thấy cô đơn như chưa từng cô đơn, thấy đớn đau như chưa từng đau đớn.
Lúc đó Đạo tiên ghé qua lại hỏi:
- "Nhện kia ! Một nghìn năm nữa qua rồi, ngươi đã suy nghĩ thêm chưa: Thế gian này cái gì quý giá nhất?"
Nhện nghĩ tới giọt sương, bèn đáp với Đạo tiên:
- "Thế gian này cái quý giá nhất chính là cái không có được và cái đã mất đi."
Cuối cùng, Đạo sĩ nói: "Tốt, nếu ngươi đã nhận thức như thế, ta cho ngươi một
lần vào sống cõi người nhé!"

Thế rồi, nhện được đầu thai vào một nhà quan lại, thành một tiểu thư đài các. Bố mẹ đặt tên cho nàng là Châu Nhi. Thoáng chốc Châu Nhi đã mười sáu trăng tròn, trở nên một thiếu nữ xinh đẹp yêu kiều, duyên dáng. Hôm đó, tân Trạng Nguyên Cam Lộc đỗ đầu khoa, nhà vua quyết định mở tiệc mừng sau vườn ngự uyển.

Rất nhiều người đẹp tới dự yến tiệc, trong đó có Châu Nhi và Trường Phong công chúa. Trạng Nguyên trổ tài thi ca trong tiệc mừng, điêu nghệ xuất chúng, khiến mọi thiếu nữ trong bữa tiệc đều ngây ngất phải lòng. Nhưng Châu Nhi không hề lo âu cũng không ghen ghét, bởi nàng biết, chàng là mối nhân duyên mà Đạo tiên đã đưa tới dành cho nàng.

Qua vài ngày, tình cờ Châu Nhi theo mẹ lên miếu lễ đường, cùng lúc Cam Lộc
cũng đưa mẹ tới miếu. Sau khi lễ xong, hai vị mẫu thân ngồi trò chuyện trong nhà mát, tầm mắt trông xuống thung lũng bao trùm những rừng cây u nhã, lá vừa thay màu trong tiết thu. Châu Nhi và Cam Lộc thì tách ra hành lang tâm sự, Châu Nhi vui lắm, cuối cùng nàng đã có thể ở bên người nàng yêu, nhưng Cam Lộc dường như quá khách sáo.

Châu Nhi nói với Cam Lộc: "Chàng còn nhớ việc mười sáu năm trước của con nhện trên xà miếu Quan Âm chăng?"
Cam Lộc kinh ngạc, hỏi: "Châu Nhi cô nương, cô thật xinh đẹp, ai cũng hâm mộ, nên trí tưởng tượng của cô cũng hơi quá nhiều chăng?". Nói đoạn, chàng cùng mẹ đi khỏi đó.

Châu Nhi về nhà, trầm tư mặc tưởng suy nghĩ: Đạo tiên đã an bài mối nhân duyên này, cớ sao không để cho chàng nhớ ra chuyện cũ? Cam Lộc vì sao lại không hề có cảm tình với ta? Vài ngày sau, vua có chiếu ban cho Trạng Nguyên Cam Lộc
sánh duyên cùng công chúa Trường Phong, Châu Nhi được sánh duyên với thái tử Chi Thụ. Tin như sấm động giữa trời quang, nàng không hiểu vì sao Đạo tiên tàn nhẫn với nàng như thế?

Châu Nhi tương tư bỏ ăn uống, nằm khô nhắm mắt nghĩ ngợi đau đớn. Vài ngày sau linh hồn nàng sắp thoát khỏi thân xác, sinh mệnh thoi thóp. Thái tử Chi Thụ biết tin, vội vàng tới, phục xuống bên giường nói với nàng: "Hôm đó, trong những cô gái giữa bữa tiệc sau vườn thượng uyển, ta vừa gặp nàng đã thấy yêu thương, ta đã khốn khổ cầu xin phụ vương để người cho phép cưới nàng. Nếu như nàng chết, thì ta còn sống làm chi." Nói đoạn rút gươm ….toan tự sát.

Và trong giây khắc ấy, Đạo tiên xuất hiện. Ngài nói với linh hồn đang sắp lìa thể xác Châu Nhi: "Nhện kia, ngươi đã từng nghĩ ra giọt sương (Cam Lộc) là do ai mang đến bên ngươi chăng? Là gió (Trường Phong) mang tới đấy, rồi gió lại mang nó đi. Cam Lộc thuộc về công chúa Trường Phong, anh ta chỉ là một khúc nhạc ngắn ngủi thêm vào sinh mệnh ngươi mà thôi. Còn thái tử Chi Thụ chính là cây trắc bá trước cửa miếu Quan Âm đó. Anh ta đã ngắm ngươi ba nghìn năm, yêu ngươi ba nghìn năm, nhưng ngươi
chưa hề cúi xuống nhìn anh ta. Nhện, ta lại đến hỏi ngươi, thế gian này cái gì là quý giá nhất?"

Nhện nghe ra sự thật, chợt tỉnh ngộ, nàng nói với Đạo tiên: "Thế
gian này cái quý nhất không phải là thứ không có được và đã mất đi, mà là hạnh phúc hiện đang nắm giữ!"

Vừa nói xong, Đạo tiên vụt biến đi mất, linh hồn Châu Nhi quay lại thân xác. Mở mắt ra, thấy thái tử Chi Thụ định tự sát, nàng vội đỡ lấy thanh kiếm.....

Câu chuyện kết cuộc ở đây, bạn có hiểu câu cuối cùng mà nàng Châu Nhi nói không?
"Thế gian này cái quý nhất không phải là thứ không có được và đã mất đi, mà là hạnh phúc hiện đang nắm giữ!"

Trong suốt cuộc đời, ta sẽ gặp hàng nghìn hàng vạn loại người. Để yêu một người thì không cần cố gắng, chỉ cần có "duyên" là đủ. Nhưng để tiếp tục yêu một người thì phải cố gắng. Tình yêu như sợi dây, hai người cùng kéo hai đầu, chỉ cần một người kéo căng hoặc bỏ lơi, tình yêu ấy sẽ căng thẳng đứt đi hoặc chùng xuống như không còn sức sống.

Vậy khi bạn đi kiếm người ở đầu kia dây, ta hãy cân nhắc. Hoặc bạn có quá nhiều sợi dây tình cảm, hoặc bạn cứ liên tục tìm cái mới, hoặc khi dây đã đứt, bạn không còn can đảm hay lòng tin, tình yêu để đi tìm một tình yêu mới nữa. Bất kể thế nào, khi sợi dây đó đứt, bạn chỉ mất đi một người không yêu bạn, nhưng người đó đã mất đi một người yêu họ. Mất một người không biết trân quý bạn, có gì phải buồn rầu? Bởi bạn còn cơ hội, một lần nữa, gặp người biết rằng bạn quý giá.

Trên đời, ta mang bao nhiêu mơ tưởng như ngắm sao trên trời, bao giờ mới vói đến được? Những gì đang trong tầm tay là báo vật quý giá nhất, cần được trân quý, cần được bảo vệ, cần được nuôi dưỡng. Báo vật trong tầm tay đó phải chăng là đạo lý, tình yêu đang có, là gia đình, là con cái, công việc, nhà cửa…..Báo vật trong mơ có thể không bao giờ có là tiền triệu, cung lầu, là tình yêu bên kia bờ…..Nói chung là hiện tại, là thực tế.
Những gì đã mất đi như nước đổ ra khỏi ly, không còn vớt lại được nữa. Bao nhiêu anh chị em chúng ta đã từng có nhà cao cửa rộng, tài sản kếch xù, hay gia đình êm ấm, nhưng nay không còn nữa. Vậy hạnh phúc là tái tạo những gì còn lại được trong tay. Than tiếc nào có được chi? Bây giờ là tháng nhớ đến và cầu nguyện cho những linh hồn đã lìa khỏi thế, ST tưởng nhớ đến hai người anh ruột đã mất trong vòng có vài tháng đầu năm: một niềm đau, một niềm nuối tiếc. Mất mác của 2 giòng máu ruột thịt chắc chắn là không còn vớt vát lại được nữa. Chỉ còn ngày hôm nay, còn chính bản thân của ST mà Chúa còn giữ lại sau lần bệnh thập tử nhất sinh, có thể là để nhận lãnh một sứ mạng.

Triết lý chuyện con nhện giăng tơ đơn thuần là “học hỏi dĩ vãng để sống thực hôm nay với những ân huệ Chúa ban cho và để chuẩn bị cho ngày mai, vì hôm qua không còn nữa”.

Sóng Triều
Reply With Quote
(#2 (permalink))
Old
le hen's Avatar
le hen le hen is offline
Super Moderator
Rep Power: 8
le hen is on a distinguished road
 
Posts: 4,663
Thanks: 0
Thanked 41 Times in 35 Posts
Join Date: Dec 2006
Bác Sóng viết hay quá. Cứ như là đang đọc chuyện cổ tích. Hy vọng bác luôn khoẻ để viết nhiều điều hay, bổ ích, giúp cho đời tăng thêm hương vị của cuộc sống và học hỏi được nhiều kinh nghiệm quý báu.
Reply With Quote
Reply


Currently Active Users Viewing This Thread: 1 (0 members and 1 guests)
 
Thread Tools
Display Modes

Posting Rules
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

vB code is On
Smilies are On
[IMG] code is On
HTML code is Off
Trackbacks are Off
Pingbacks are Off
Refbacks are On