Xin chào lại bà con : vào link dưới đây nghe nhạc hay: Người Nữ Đồng Đội
http://www.imeem.com/people/lLB-Z3U/..._tinh_ca_20_p/ http://www.yeunhacvang.com/?pg=play&song=109 CHUYẾN VỀ VIETNAM TẾT 2009(PHẦN 2)
Về quê hương 2 tuần ai nói ngắn
Anh thấy dài hơn ở Mỹ cùng thời gian (không biết có phải vậy không ....không biết nữa ? nghi quá hà ..hi...hi...)
Cứ bận đi chơi đừng cứ ở trong nhà
Thì chẳng khác nào về vietnam để ngủ .
((đúng vậy ! về Vietnam mà cứ đi ra đi vô nhà bà con ăn rồi ngủ thì như vậy về việtnam là chỉ để ngủ chớ có còn làm gì đâu...bởi bản thân là Việt kiều hình như tự nó vui khi có người hiện diện chung quanh thì phải ? hi..hi....khổ lắm ! nên quên là mình cũng có cần phải đi chơi nhiều nơi để đáng cho chuyến đi và nhờ đó mà thời gian cảm thấy dài hơn...anh từng bị phí thời gian mấy cái vụ lãng nhách ở nhà đi chợ ăn rồi ngủ này quá đi chớ ! nên nay mà đi là phải viết lên chương trình trật tự đàng hoàng ))
Hè nghỉ việc 2 tuần thì cũng đủ
Nhứt cho người bên Mỹ trả nhiều Bill
Mỗi Tết cứ đi còn hơn ở một tháng mà 3,4 năm mới về một lần
Làm sao giải bao niềm vui tâm sự ..
(( nhứt là kẻ có nhiều tâm sự vui buồn như anh ...chính anh cũng đã 2 lần ngủ quên bên Mỹ mỗi lần như vậy là 10 năm thôi hết bà nó 20 năm đời người của ta rồi phải không ...có làm phải có chơi chớ bộ ! ))
Về quê hương thì anh hơi thấy ngại
((ngại lưu luyến bữa lên máy bay trở về lại xứ xa , ngại nếu không cho tiền thì mang tiếng rít nên bị hao tài ))
Bởi vì về khi trở lại (thật)khó qua
Một tuần ở Mỹ xong chưa tỉnh giấc mơ ngà
Chớ đừng nói về vài ngày mà yên ả .(có lẽ do tính nào giờ quá ham chơi )
Về bên nay mình buồn anh cứ hát
Hát những bài từng hát ở vietnam ( hát chơi cùng bạn bè 2 tuần qua bên vietnam )
Kẻ cô đơn lời hát cũng không hồn
Dù cho có giọng ca đầy dĩ vãng .(đầy dĩ vãng= ý là từng có nhiều người khen hay )
Anh còn nhớ 2 giờ trên bến nước
Sống Ninh Kiều đêm dập lướt thuyền trôi
Cùng nhau vui nhà hàng nổi Tây thành ( Tây thành = Tây đô= Thành phố Cần Thơ )
Vài chai hứng anh xông pha lên hát .
(( Trên tàu nhà hàng nổi tại bến Ninh Kiều thành phố Cần Thơ có ban nhạc và ca sĩ riêng nhưng ai muốn xung phong tình nguyện lên ca giúp vui thêm thì người ta vẫn hoan nghinh , lên ca trên này thì phải biết nhịp và mình phải biết mình cần hợp âm chánh nào của bản nhạc để báo cho tay đàn họ theo chớ không giống ca theo chữ kiểu hát karaoke ))
Đó là bản Trên 30 năm yêu thích
( ĐÓ LÀ BẢN NHẠC VÀNG HAY VÀ RẤT Ý NGHĨA TRƯỚC 1975 TỰA LÀ : " NGƯỜI EM CÙNG XÓM "
Cũng là từng kỷ niệm của đời anh
Hồi còn thanh niên lưu luyến tuổi thiếu thời (( ý nói thời bắt đầu vào yêu tuổi mười mấy )
Cô hàng xóm cùng chung đường anh ở .
(( nay là nàng đã có chồng có con rồi nhưng khổ nổi con ai chớ không phải con của anh Toàn ..ha..ha.........mới là thảm thương cho anh chớ bộ ! ..hi..hi....
...mà nghĩ sao anh hồi đó ngu quá ...nó giựt tình thầm mình sao mẹ bà không thuốc thằng tình địch cho nó chết phức cho rồi theo kiểu phim bộ Hong Kong đi thì là của mình được rồi ..hi..hi....đùa chơi với bà con thôi chớ nhát như Toàn tôi chắc không dám làm mấy cái vụ này đâu..hi..hi... ..))
Ai viết chi bài ca tình luyến ấy
Gây bao người cùng cảnh ngộ đau thương
Yêu không xong nhìn kẻ khác yêu giùm
Chắc cũng bởi vì nghèo mà ngại nói .(đó là một lý do)
Không ai nhắc đâu biết mình cỡ mấy
Đẹp trai cỡ nào đủ điều kiện vô không (đây là lý do thứ 2)
Cứ hoang mang rồi sợ bị chối từ
Nên ôm mãi mối tình đầu không nói .
Ngồi nhìn cửa ngày này sang ngày khác
Người đi lấy chồng (rồi) còn ngồi đó ngóng trông
Khi hay ra Trời Đất đã an bài
Hết cứu gỡ lá bài tình một nút . .
Ngồi ngẫm nghĩ cô đi lấy chồng thì cũng tốt
Chớ nếu mà cổ xấu số gặp anh
Chắc giờ đây nuôi anh mệt suốt đời (chắc làm nghề giũa móng tay nuôi anh quá ...hi..hi..)
BỞI ANH CÓ TÁNH HAM CHƠI HAY MẤT JOB ( ha..ha...)
Anh ham chơi nhưng tính tình hiền đức
Nên ra đời thường hay cứ gặp may
Làm chơi chơi mà ăn thiệt hoài hoài
NÊN LÀ KẺ KHỔ TRONG CÁI ĐÁM HAY LUÔN SUNG SƯỚNG NHỨT..(ha...ha...)
Chắc có lẽ Trời thấy anh thấp kém
Không có tài chịu khổ nổi như ai
Thử thách căng là chắc bị rơi đài (hay bị chết liền)
Không sống nổi như ai qua cơn bão . (hi..hi...) .
Về lần trước cũng có tình thầm mới (cái này còn chập chờn chưa ai nói yêu ai )
VỀ MỸ RỒI KHÔNG GỌI ĐIỆN THOẠI NÓ GHÉT ANH
((ha...ha...khổ lắm tính anh thì không thích nói điện thoại khi nào chuyện thật cần cấp bách sinh tử...chớ nói mà không gặp mặt được tức thấy mồ hà ! thôi thì nói làm chi ))
Đợt này đây cổ từ chối anh hoài
Cứ nói bận đi ra nhà không được .
(( không biết có phải về kỳ này xui nhè trúng ngay mấy ngày có kinh đô của cổ .....hay là cổ ghét mình không biết ....hi..hi...ai bảo qua Mỹ 3 năm không chịu gọi điện thoại hỏi thăm người ta bên Vietnam nên bị ghét là phải ...cho đáng đời luôn ..hi..hi...nếu trường hợp anh ..anh cũng ghét nữa chớ đừng nói chi là cô ta ...ha...ha...)
Tình là chi sao tuổi nào cũng khoái
Khoái yêu hoài (cho tới) mất sức mới chịu thôi
BIẾT LÀ YÊU AI (TRƯỚC) LÀ SĨ NHỤC ĐÓ MÀ
( NHƯNG SAO MÀ )KHÔNG YÊU NÓ CÒN KHỔ HƠN CHỊU NHỤC NỮA .
(( HI..HI...CHẾT ANH MẤT ......NHƯNG MÀ ANH ĐỤNG AI CŨNG YÊU HẾT NÊN CŨNG KHÔNG BIẾT CÁI NÀO LÀ TÌNH ĐẦU TIÊN THIỆT NỮA ...HA...HA....MÀ NGỒI NGẪM NGHĨ KHÔNG BIẾT MÌNH CÓ THƯƠNG THIỆT HAY KHÔNG HAY CÓ CÙNG CHUNG SỐ PHẬN VỚI ĐÁM MÀI RÂU LÀ THẦM LỢI DỤNG PHỤ NỮ KHÔNG BIẾT NỮA...HI...HI...TRỜI ! BỞI ANH ĐÂU CÓ DÁM BIẾT LÀM CHI CHO SÂU QUÁ ĐÂU ..SỢ RỦI BỂ BÍ MẬT HẾT SAO ......HI..HI...))
Nói chịu nhục thì cả hai (nam ,nữ)đều chịu nhục
Bởi vì yêu là chuyện chắc rủi may
Cổ YES mà anh không thì anh sẽ chối từ
(còn)Cổ không mà anh YES thì thôi rồi đứt bóng .
Viết tới đây thấy coi mồi xa ngã (xa ngã = ở đây ý nói là nói hơi xa đề tài )Trở về chuyện mình để kẻo kéo quá xa
Chuyến bay hãng chi cũng chưa kể đó mà
Vé máy bay là mấy cũng chưa trình ý kiến .
Chuyến pháo xuân nay lấy Cathay Pacific
Giá vé khứ hồi 1320 đô
Bay thẳng Hong Kong gần xứ Việt hơn Đại Hàn
Nên toàn chuyến tiếc kiệm gìờ hơn 5,6 tiếng .(so với đi ghé Korea xa hơn lại bị delay giờ và ghé Alaska ) Quốc thổ Trung Hoa Hong Kong nay phần tử
Được trả lại quyền từ thuộc địa Ăng Lê
Phim bộ ham coi giờ mới biết tới phi trường
Lẩn quẩn trong khu sân bay vùng chuyển tiếp .
Chuyến này đây cũng như vài chuyến trước
Tính thì nhiều thực hiện chẳng bao nhiêu
Xứ quê hương sao kỳ lạ quá nhiều
Khôn thế mấy cũng bị cảnh tình làm ngây dại (lo vui chơi quên bỏ sót nhiều điều chưa làm)
May mà chỉ vui lành không thê thiếp
Vướng mấy vụ này chắc vui khổ đa đoan .(ý lại mang thêm gánh nặng tình đi không nỡ mà bỏ không đành )
Biết chắc rồi đây phải về xứ nữa một lần
Để làm nốt những điều chưa thoả ý...........
Trời đã khuya sao lòng chưa muốn tiến
Thẳng lên giường chổng cẳng để tắt hơi (hi..hi...)
Khác giờ nhau nên giấc ngủ động dời
Thôi viết tiếp điều chi còn chưa viết .
Trong chuyến đi có ghé thăm Hậu Nghĩa (ngày xưa là tỉnh Hậu Nghĩa bây giờ là thuộc Long An)
Vùng Hiệp Hoà khu xóm đạo xa xôi
Năm sát sông Vàm Cỏ sống bồi hồi
((anh cũng không biết là vùng này là Vàm Cỏ Đông hay Vàm Cỏ Tây không biết nữa vì quên hỏi dân địa phương ...thôi thì kỳ sau sẽ hỏi ..))
Ngôi nhà Chúa nằm thiêng liêng khuất nẻo .
((ngôi nhà Chúa = ý nói là nhà thờ ,và nhà thờ này nằm trong một miền quê nghèo thuộc vùng sông nước Vàm Cỏ ))
Vái gì đây bởi anh không công giáo
Vái gì giờ ngôi chùa nhỏ đâu đây
Vì anh đâu thuộc giáo phái Phật đà
Thôi thì viếng trong tình quê ( hương ) thắm thía .
Kế anh mướn chiếc thuyền con tách bến
Vài bạn hiền cùng vượt sống trùng khơi
(vài = chớ có tới 6 ông bạn và ...không dám Trùng Khơi đâu chỉ con sông dài thôi hà chớ đâu phải là biển cả ...hi...hi....)
DònơiSông Quê Đẹp Dưới Ánh Trăng Ngà
Nhưng Anh Đi Buổi Sáng (mẹ bà )Nên Không Thấy Trăng Đâu Hết
(hi...hi...nhưng ai dám đi tối rủi bị du kích bắt thấy mộ nội hay sao ...hi..hi...)
(( Chỗ ngả 3 bờ sông đẹp Vàm Cỏ này thuộc qụân Hiệp Hoà ngày xưa thuộc tỉnh Hậu Nghĩa ) 3 nhánh sông gặp nhau rất đẹp mà đây cũng là một chỗ kỷ niệm ngày xưa hồi còn ở Vietnam lam lũ mua bán bằng xe đạp mỗi khi mệt thì dừng chân tại ngã ba này lấy cơm bịt từ nhà đem theo ra ăn và ngắm cảnh sông nước cho đỡ mệt...cách dây không xa có một ngôi nhà thờ và một tha la xóm đạo nhỏ miền quê và một nhà máy làm đường mía tên là Nhà Máy Đường Hiệp Hoà ....còn tha la xóm đạo ở đây thì cũng như tha la xóm đạo tại Quận Trãng Bàng tỉnh Tây Ninh .
Đây không có khu du lịch ....chính anh Toàn tự tạo niềm vui du lịch trên sông ..Tới đây là hết đường xe hơi chỉ còn là nước chung quanh...rồi anh nhìn thấy mấy chiếc ghe chở mướn đậu cạnh bờ sông đó nên anh nảy ra ý kiến chọn một anh trẻ có ghe và may là anh này biết ca tân nhạc và lại có giọng khá hay nên hợp ý mình và mướn anh ta luôn một ngày làm tài xế ghe cho mình và các bạn .))
Chơi dã chiến lối nhậu vui trên sóng
Đậu phọng ,xoài loại tượng lớn ngon ghê (tức là xoài tượng )
Nước mắt quê hương bằng lúa nếp quê nhà (nước mắt quê hương = là rượu trắng )
Cũng thích thú giống như Sông Hương nhỏ.
Theo dòng nước anh ghé hai bên bến ( ý là các quán cà phê hai bên bờ sông )
Dừng chân vào các quán đẹp xinh xinh (Trời ! có nhiều cô gái quê bán nước đẹp nét ghê )
Dòng sông quê với bao cảnh hữu tình
Gặp người lạ ta chưa hề quen biết .
(Trời ! vậy mới thú chớ bộ chớ tối ngày gặp quen mặt thì có gì đâu nói )
Kế anh thấy chiếc thuyền con đánh cá ( nói đánh cá chớ thật ra là chài lưới tay nhỏ ).
Liền ghé vào lựa cá lóc thật to
(có bao nhiêu con to (độ 4 con)anh mua hết ..có luôn một con cá rô phi thật là bự )
Vàm ủo Đông cá nước ngọt trong lành
Ngon đáo để mới chài lên còn (tươi) tốt .
Viết gì đây chuyện đời người lữ khách
Nghĩ thấy gì thì kể lại thế thôi
Bóng chiều tan anh lại phải đi về
Nơi đất Mỹ xa xôi buồn man mác .....
Quê hương Tây có cái vui của nó (Tây = ý nói cả Âu Mỹ )
Nhưng sao bằng thú lạ của quê ta (sao bằng = ý nói thú vui hai xứ khác nhau không có so sánh được )
(Thí dụ)
Tô mì khuya được gõ bán tận nhà
Hay buổi sáng cơm bì (lề đường) ngồi ghế thấp .(hi...hi..)
Xe đồ chua cốc ,xoài ,thơm ,củ sắn
Nước mía bên đường giải khát lắm khi trưa
Văn nghệ công viên theo kiểu cách quê nhà
Chỉ một chuyện hơi phiền là bị mấy (thằng)cha bán vé số nó phá ....(ha...ha...cứ năn nỉ anh mua số hoài khổ quá ...hi..hi...)
Nhưng cũng tốt giúp cho người sa thất (sa thất = sa cơ thất thế )
Không tìm được việc làm tạm sống sót qua cơn
Lắc đầu không sao tập thể dục cái giò ( í lộn là : cái đầu ..hi...hi...)
(( hi..hi..vì đang ngồi ăn hay uông nước thì bị họ đến mời mua giấy số ...và không mua cứ phải lắc đầu từ chối hoài ..hi...hi...anh Toàn không nhớ không biêt là lắc đầu mấy trăm lần thì phải ...hi..hi..)
Anh không nhớ (đã)lắc đầu bao nhiêu cái .(hi..hi..)
(còn)Quán cà phê là thú vui nhàn rỗi
Gặp nhau thường các buổi sáng tinh sương
Tán gẫu chơi ít phút trước khi đi làm
Cũng là thú quê ta thường hay có .
Một ly cà phê cõng theo 3 bình trà nóng
Nói hết chuyện này rồi nói tới chuyện kia
Nước trà cứ kêu vì miễn phí vội gì
Nửa bán nửa cho kiểu này thì lỗ chết .(hi..hi...)
Nhớ cái vắt sôi bánh phòng mềm buổi sáng
Bắp giã có đường dừa tươi nạo rưới lên
( Trời ! về Vietnam mấy thứ này anh ăn đẫm lệ luôn à nghe ! hi...hi....kỷ niệm kiếp nghèo ngày xưa mà ))
Hủ tiếu , bánh bao ,giò cháo quảy tiệm tàu (à ! còn xíu mại nữa nghe ! )
Hay cháo cá ấm lòng cho kẻ khó .
Tô bánh canh của bà hai nào đó
(bánh canh cá lóc cháy dầu hành còn có cập trứng cá thì ôi thôi ngon vô kể )
Bán vội bên lề sợ trật tự đuổi rong
Đỡ dạ cho ai còn an phận giữa dòng (ý đang còn nghèo )
Chuẩn bị cho đời mình biết đâu mai kia khấm khá .
Giàu có không quên cái cần ly trà đá
Chạy xe CUP rồi vẫn nhớ xe đạp xưa
Chúng từng giúp ta qua (phần nào) cơn thuỷ lội ngặt nghèo
Vì lúc khó ta (rất)cần không hoang phí .
Thế gian có khi chín người thì mười ý
Nhưng tiết kiệm trong đời vẫn là đức tính dễ thương
Nhứt là khi ta lâm cảnh bất thường
Không quên kỷ niệm bởi ta không là cỏ lá .
((hi..hi..Bà ! uống có một ly cà phê hà ! mà ngồi nói dốc rồi kêu hết bình trà này tới bình trà khác ...vậy mà lỗ đâu không thấy ..chỉ thấy quán cà phê càng ngày càng lớn thêm ra ...hi...hi...
Ở Vietnam ngày xưa cho tới nay lúc nào quán cà phê buổi sáng cũng là nơi tụ họp người quen tán gẫu ít canh trước khi chia tay đi làm và hình như cũng là thú vui bất diệt ))
Giờ trở lại phi trường Tân Sơn Nhứt
Lúc quay về ngày trước(13 năm trước ) có thế thân
(( tức mỗi người phải đóng bao nhiêu tiền anh quên rồi trước khi qua cổng lên máy bay trở về hải ngoại ))
Nay bỏ đi không tính cái vụ này
Ai vui sướng chớ anh không cần (hẳn) lắm .
(( với anh Toàn thì tính hay không tính thì cũng không sao thôi thì ở xa mình về đóng góp chút ít vô ngân khố xây đường cất trường cũng được ))
Tân Sơn Nhứt năm nay có cầu đường ( khu ) quốc tế (chỉ xe hơi được chạy vào bỏ rước khách )
Honda ôm không được phép vô đây
Làm anh đây bị trở ngại bụi giày (ý là tính bụi đời của anh khoái đi honda ôm vào phi trường cho gọn)
Bởi Honda ôm chở anh vào không được .(nghe người ta nói bây giờ là như vậy )
((hi...hi...anh về đơn giản một cái vali thật nhỏ vài bộ đồ ..thiếu thì qua bên Vietnam mua mặc thêm khi đi về thì bỏ lại hết ...chỉ mình không không mua chi hết ...vì đi du lịch mà anh không thích cực nhọc và không bao giờ nhận tiền hay quà cáp gì gởi của bạn bè nhờ sẵn dịp gởi giùm về cho thân nhân họ...bởi khi bạn thân anh Toàn đi về Vietnam chơi ...anh Toàn cũng không hề làm phiền họ nhờ họ gởi cái chi cho thân nhân anh cả ...vì không muốn gây phiền bạn bè trong lúc họ trong thời gian du lịch nên tới phiên anh đi họ cũng không dám gởi mà có nhã ý muốn gởi anh cũng không có nhận ...đi ra phi trường thì anh kêu taxi đưa anh ra là xong vì cũng không muốn làm phiền tới ai dù sao cũng là chuyện của mình phải tự lo mà.. ))
Còn một chuyện tức cười anh quên kể
Có một lần đón bạn tại ngã tư
Khu P.N . thuộc phố thị Saigon ( P.N.=là vùng Phú Nhuận )
Anh đang nghỉ trên chiếc Honda chờ bạn .
(( lúc ấy anh đang ngồi trên chiếc xe Honda 50 cc mua tại Vietnam xe đang dựng ngay cây xăng ngã tư Phú Nhuận chờ thằng bạn tới để chỉ chỗ cho đi chơi ))
Cô hành khách tưởng anh là chạy mướn
Đến hỏi anh cổ muốn đi Honda ôm
(( Bộ cái bản mặt anh giống mấy ông chạy Honda ôm mứơn lắm hay sao không biết ..hi...hi....cô ta nói muốn đi cái chỗ nào đó có tên nhưng anh quên mất rồi ..hình như Chợ Bà Chiểu thì phải ...hi..hi..))
Giá bao nhiêu vì cổ (chỉ)có một mình
Anh cười bảo anh đây đâu (nào)chở khách ..
(( Anh chờ bạn chớ anh Toàn đâu có phải muốn dê đâu mà kể lể một mình hay hai mình ..hi..hi...Cổ có hai mình thì cũng mặc kệ cổ chớ bộ ..nếu cổ muốn bỏ cái mình kia đòi theo anh qua Mỹ thì anh cũng đâu có cản được phải không ...hi..hi...))
Cô thẹn thùng cả anh cùng lính quýnh
Không biết mình còn là Kiều Việt nữa hay không
Đứng không đúng nơi đổi hệ bán vé số (ngoài)trời (ha...ha..)
Thôi chết mất Việt kiều Kampuchea còn kém ...
(hi...hi...làm Việt kiều kampuchea còn kém huống hồ nói chi là việt kiều Mỹ về ..cái này là Việt kiều Mỹ Tho hay Tây Ninh thì có ...ha...ha...)
Viết đến đây chắc nhiều cây số vắng
Toàn là vùng bắt mị đáng nói ra
Còn bao nhiêu khung đoạn cây số dài
Thì không thấy có điều chi đáng kể.
Quê ai đó xa vời miền sóng nước
Có phải rằng nước Việt xứ quê tôi
Dù quê tôi nay lại phải xa rồi
Giờ xin hết năm nay (chuyện anh )về thăm xứ ....hi...hi......
(không biết còn gì nữa không không biết nữa chừng có gì lòi ra sẽ ghi tiếp thêm sau ....)
Về xứ Việt ngày dài hơn xứ Mỹ
((không biết phải vậy không ...không biết nữa hay nói chỉ để tự an ủi mình vì bị lấy hè không được lâu ..hi...hi...))
Đất Mỹ này ngày làm việc tối ăn cơm
Hết ăn cơm thì lẩn quẩn ở trong nhà
Chưa hết ý lại thêm qua ngày khác ..
Bởi vậy Tết đến hoài nghe thấy sớm
(không giống mình hồi còn nhỏ chờ Tết tới được lì xì ..chờ mỗi cái Tết lâu gần chết luôn hà ...hi...hi....)
Tưởng đâu chừng trái đất nó quay nhanh
(thấy mới ăn Tết đó mà ..sao tới nữa rồi )
Ai dè đâu mình bị chính nó đè
Nên hiểu bậy là ngày (xứ)người sao nhanh quá .(cảm giác ...thật là chỉ cảm giác ..hi..hi...)
Chớ thật ra ở đâu thì cũng thế
24 giờ một ngày 365 tính một năm
Hết mặt trời lên thì mặt trăng mọc lần lần
Trăng hết khuyết thì tròn đầy nhung nhớ .
Về quê hương không có đi làm nên vui xiết
Chớ mà thử ở lại bắt phải đi làm thì chắc hết biết vui
Hay đến đây quê hương là nỗi khổ trong đời
Còn xứ Mỹ lúc này là vui nhứt
(( cái này thì cứ hỏi cảm giác mấy người ở Vietnam đi du lịch thăm thân nhân ở Mỹ thì biết liền chớ gì ....bởi vì ở đâu mà mình chỉ đi chơi du lịch thôi không có đi làm việc ...thì nơi đó là thiên đàng làm gì có đau khổ ..hi...hi...))
Biết bao lần anh trở về thăm xứ
Nhưng lần nào cũng khóc chết anh luôn (ha..ha..ý nói là ngày phải lên phi cơ để trở lại đi về Mỹ)
Không phải anh vì bỏ lại con đào
Mà là trở lại Mỹ phải đi làm 2 jobs (( hi..hi...quá khổ ...quá khổ ...)
Sống hải ngoại anh tiết canh dữ lắm(tiết canh = ý là tiết kiệm )
Lương bao nhiêu gần đông đủ còn nguyên
Ngoài giờ làm việc ra thì coi phim bộ , nghe nhạc nhà
Lâu lâu hứng ra phố Tàu đóp phở .
Về Vietnam ngày nào anh cũng dở
Tình và tiền nó lũ lượt báo canh
Tiết kiệm bao nhiêu thì qua giải quyết cho đều
Để trở về Mỹ lại một lần tưởng nhớ ........hi..hi...
Tác giả
phandinhtoan@yahoo.com
Làm xong lúc 11:40 am chủ nhựt Feb 22-2009
Tại USA