| Hai mươi năm con sống nơi xứ lạ
Hai mươi năm ròng rã thuở mồ côi
Hai mươi năm dẫu cuộc sống nổi trôi
Nhưng chưa đủ so với ông khả kính
Ba mươi hai năm ông một mình chăm sóc
Bảy người con một đàn cháu nhỏ nhoi
Không phân tranh màng đến những cuộc vui
Hạnh phúc riêng hay bạn đời tay gối
Ba Nội mất như Đấng Người đã gọi
Mẹ của con về bên ấy làm dâu
Con lại là đứa cháu Nội, cháu đầu
Ông thương lắm ... dẫu con là cháu Gái
Dòng đời trôi con xuống thuyền vượt biển
Ông ở lại nguyện mãi con bình an
Cuộc đời Ông đã lắm nhiều gian nan
Một khó nhất là con ... xa quê mẹ
Rất nhiều năm con đi vẫn chưa về
Nội đã già , đã già nua heo hắt
Dáng Nội yêu con giữ hoài trong mắt
Kính thương người ... mãi mãi trong hồn con
Nếu ngày mai Nội ra đi không còn
Con buồn lắm con sẽ đau buồn lắm
Người ở đi đều là do số phần
Con yêu mãi Nội nay màu tóc trắng |